Chương 194: 194: Sếp Tổng Lớn Buồn Bực


Chờ khi đường nét gương mặt Hà Thần Ảnh xuất hiện trong tầm nhìn, Tiểu Viên còn bừng tỉnh rằng vừa rồi đã xảy ra chuyện gì, chút xúc cảm xa lạ đã đọng trên cánh môi.
Ánh mắt hai người tụ hội, nghe thấy hít thở của nhau.
Giây tiếp theo, tay Hà Thần Ảnh xoa xoa gương mặt của cô, làn da dưới bàn tay hết sức trơn mịn.

Cô ấy cảm thấy hô hấp của mình đều chậm đi, dường như lại càng nhanh hơn, còn có thể nghe thấy nhịp tim càng lúc càng gấp của Tiểu Viên.

Cô ấy chẳng có mảy may chần chờ, lại tiến qua đến, rồi nhẹ nhàng ngậm lấy môi cô.
Những người có mặt ở đây không nhiều, toàn bộ đều nín thở lặng hơi, tập trung tinh thần mà xem, ngoại trừ Thái Quyển.

Anh ấy là kinh hồn bạt vía mà nhìn, cũng không dám nhìn kỹ, quá nửa sự chú ý ở nơi sếp tổng lớn phía sau người.
"......!mồ hôi lạnh của anh cũng ra tới cả rồi......" Trợ lý Cao xích đến gần anh ấy, nói khe khẽ.
"Sao cô vẫn có thể bình tĩnh như vậy?" Thái Quyển làm khẩu hình miệng.
"Hì hì." Độ cong nơi khóe môi trợ lý Cao cũng sắp không kiềm chế được nữa: "Bởi vì đây có thể là một lần duy nhất trong cuộc đời tôi nhìn thấy đỉnh đầu sếp tổng nhà tôi mọc sừng rồi......"
"Cô đúng là......" Thái Quyển kéo căng môi, mau chóng nói: "Có điều Tiểu Viên nhà tôi là đang làm việc nha, cho nên đây không phải......"
"Ôi dào yên tâm đi, tôi hiểu tôi hiểu, có điều cảnh tượng này thật sự quá kích thích rồi!" Trợ lý Cao nén cười mà nén đến không xong.
Thái Quyển không vẫn nhịn được muốn liếc ra sau tới sếp tổng lớn, ánh mắt của trợ lý Cao xẹt qua đến: "Đừng, nhìn, về, sau!"
"Thế, giờ, làm, sao?"
"Chờ-coi-tính-tiếp!"
Trong ống kính, hai vị nữ chính cuối cùng hôn môi với nhau, nhẹ nhàng, mềm mại, xây dựng lên một kiểu bầu không khí khó quấy nhiễu như dòng nước tĩnh lặng chầm chậm, vô cùng uyển chuyển cùng triền miên.
Trần Vân Tú nín giữ hít thở, trông coi camera quan sát sít sao.

Trình Diệc chậm rãi giơ tay thoáng đẩy mắt kính, tròng kính ánh ra một mảnh ánh sáng lấp lánh.
"Có phải hai người này hôn được, có, có hơi lâu rồi hay không?" Thái Quyển khe khẽ nghiêng mặt, nói với trợ lý Cao trong im ắng.
"Đạo diễn chưa kêu dừng." Trợ lý Cao nói, giọng hơi yếu.
Thái Quyển vẫn rất bất an, quả thực sống một giây bằng một năm.

Đạo diễn mời hết phần lớn nhân viên công tác đi rồi, giám chế cùng sản xuất hôm nay cũng không có tới, cho nên cũng chả ai chú ý tới Boss (bà chủ) lớn của Đồng Hoa ở ngay trong trường quay, cũng chẳng ai tiếp đãi cô ấy, mà cô ấy còn đang nhìn bạn gái mình hôn môi với người khác?! Thoáng thế mình vào một chút, thì Thái Quyển đã cảm thấy trong lồng ngực của mình có lửa giận hừng hực bùng cháy......

Cảnh hôn này, thật ra Trần Vân Tú cũng chẳng thiết kế động tác cho các cô, cũng không yêu cầu các cô cần phải có động tác cụ thể gì.
Trên kịch bản cũng chỉ là viết một câu ngôn ngữ văn bản "Các cô vào lúc này, cầm lòng không đậu mà đã cùng hôn nhau" ngắn ngủn như vậy, cụ thể phải diễn như thế nào, hôn làm sao, hôn bao lâu, toàn dựa vào hai người này nắm chắc cùng diễn.
Tiểu Viên dựa lưng vào tường, thân thể của Hà Thần Ảnh dán vào cô chặt chẽ, có trong một nháy mắt, cô phân tâm hết cả, quên mất mình là Hướng Tiểu Viên, mình chính là Lâm Lật, mà Thẩm Nhuế đang hôn cô.
Lâm Lật rất ngây ngô, có điều khi đối mặt với hôn môi của người trong lòng, cũng sẽ có xúc động muốn gần gũi với cô ấy, cũng sẽ muốn đáp lại cô ấy.
Hình như có một hai giây, hoặc là ba bốn giây sau, Tiểu Viên mới đột nhiên tỉnh thức lại tới —— cô cũng đã hôn lại Hà Thần Ảnh.
Ngay sau đó, hết thảy giác quan đều đã linh hoạt lại được, hơi thở của Hà Thần Ảnh, mùi hương cơ thể, nhiệt độ cánh môi của cô ấy đều đã bao trùm lấy cô, cả người cô lập tức đều trở nên cứng đờ hết, bất giác lùi lùi về sau.
Hà Thần Ảnh hơi hơi đứng thẳng, ánh mắt lay động, tầm mắt di chuyển từ môi của Tiểu Viên đến lỗ tai của cô, màu hồng hiện rõ trên màu trắng.

Thư thả hô hấp, ánh sáng rạng rỡ trong đôi mắt của cô ấy, giơ tay sờ sờ môi của mình.
Lúc này Trần Vân Tú mới đã "cắt".
Ông ta rất vừa lòng cảnh quay vừa rồi, có điều hai vị nữ chính này trông dường như đều có tí ngượng ngùng.

Đang muốn mở miệng khích lệ vài câu, phó đạo diễn ở bên cạnh nhanh chóng kéo lấy ông ta: "Lão Trần, sếp tổng lớn tới rồi!"
Trình Diệc bên cạnh cũng đã nghe thấy, cũng kinh ngạc mà xoay đầu lại, đồng thời, những người khác cũng sôi nổi quay đầu nhìn.
Sếp tổng lớn mặc áo sơ mi lụa màu trắng cổ tròn, quần tây màu kem, bên ngoài khoác vào một chiếc áo gió màu đen dài đến mắt cá chân.
Ăn mặc đơn giản, năng lượng tỏa ra đè ép người ta, vẻ mặt bình tĩnh trước mọi thay đổi xung quanh.
"Tổng giám đốc Vĩ?"
"Sếp Vĩ?!"
"Sếp Vĩ, ngài đã tới khi nào?"
Trần Vân Tú cùng phó đạo diễn đã mau mau đi lên nghênh đón, Hà Thần Ảnh cũng rất kinh ngạc đấy.

Tuy rằng không biết vì sao sếp tổng lớn của Đồng Hoa có thể qua tới ghé thăm đoàn phim, nhưng mà không đi lên chào hỏi là không được đâu.
Cô ấy mới đi được một bước, thì chợt như có cảm giác, thoáng lướt mắt ra sau, phát hiện Tiểu Viên đứng nơi đâu đó ngây ngốc ngơ ngác, đôi mắt đờ đẫn bất động nhìn chằm chằm vào nơi nào đấy, trong mắt phảng phất như hàm chứa nghìn lời vạn câu.
Cô ấy nhìn qua tới men theo tầm mắt, đã nhận ra người mà Tiểu Viên nhìn đúng là Vĩ Trang.
Vài người xúm quanh bên cạnh Vĩ Trang, nhưng biểu cảm người kia đơn thuần nhạt nhẽo, giống như mặt biển chẳng có gợn sóng gì, tựa như một gợn sóng nhẹ lâng lâng đánh qua tới phía bên cô ấy đây, rồi liền thu về mất.
Hà Thần Ảnh chẳng đi lên trước nữa, cô ấy có thể cảm giác tới được uy lực chất chứa trong ánh mắt kia của Vĩ Trang là tới về hướng cô ấy.
Cô ấy thật nghi hoặc, vì sao chứ?
"Chỉ là đi ngang qua, lại đây xem một cái, mọi người đi làm việc của mình đi." Giọng điệu của sếp tổng lớn hết sức bình tĩnh, nói xong thì mí mắt hơi vén, vẫn nhìn lướt qua phía cô ấy bên này một cái.

Đôi mắt Hà Thần Ảnh hơi hơi híp lại, một cái nhìn này, cái người kia nhìn không phải cô ấy, là Tiểu Viên.
Chỉ là một cái nhìn ngắn ngủi, sau đó sếp tổng lớn liền xoay người đi mất rồi.
Chuyển động ngầm của khóe mắt đuôi mày chỉ như vậy, nhất thời thoáng qua, Hà Thần Ảnh xác định chỉ có bản thân chú ý tới được một sự thật —— Tiểu Viên là quen biết với Vĩ Trang?
Nhưng hai người này làm sao có thể quen biết?
Cô ấy do dự rồi nhìn về phía Tiểu Viên lại lần nữa, lần này vừa nhìn thì giật nảy mình, sắc mặt của Tiểu Viên trắng bệch, giữa mặt mày ngưng đọng hoảng loạn nồng đậm, nhìn được ra tới là đang chống đỡ dựa hết vào lý trí.
"Tiểu Viên?" Hà Thần Ảnh gọi cô một câu, vẻ lo lắng: "Làm sao vậy?"
Tiểu Viên ngây người hết vài giây, phảng phất như mới nghe thấy được giọng nói của cô ấy, rồi quay mặt lại đây.

Hà Thần Ảnh đã thấy rõ hốc mắt đỏ lên của cô, trái tim chợt khựng lại, rồi lại hỏi một câu: "Làm sao vậy?"
Ngón tay Tiểu Viên vân vê cực kỳ sợ hãi không biết làm sao, tim gan phèo phổi giống bị nước sôi tạt qua, thế mà có thể trải nghiệm được đau khổ kiểu bị bỏng khi sống sờ sờ.
"Không thoải mái sao?" Tim của Hà Thần Ảnh đã nhấc lên, không chút suy nghĩ, vội vàng tiến lên muốn ôm lấy cô, không nghĩ rằng vừa đụng vào, thì Tiểu Viên chợt rụt lại theo tính phản xạ, Hà Thần Ảnh cũng ngây ngốc theo.
Tiểu Viên kề sang một bên, dựa vào tường, nói xin lỗi giọng khàn khàn: "......!thật xin lỗi, chị Thần Ảnh."
Dáng vẻ của cô trông rất khó chịu, khuôn mặt nhỏ trắng nõn như tuyết, cánh môi cũng chẳng còn hồng hào.

Hà Thần Ảnh nhìn cô không nói, chỉ là, lúc này, không một dấu hiệu báo trước, trái tim của cô ấy thoáng co rúm dữ dội một chút, hơi đau nhói.
Cô ấy khẽ nhíu mày.
......
-
Trợ lý Cao chẳng ngờ rằng Vĩ Trang không có nói lời nào hết liền đi rồi.
Lần này sếp tổng lớn tới thành phố Giang quả thật có công chuyện, chẳng qua không phải chuyện rất quan trọng, cho nên sếp đã tới đoàn phim 《 Gặp được 》 trước, đi thăm bạn gái đóng phim.
Trợ lý Cao vốn còn nghĩ, chuyến thăm đoàn phim này thăm đến tựa như phát sóng trực tiếp hiện trường "bắt kẻ dan díu" vậy.

Tuy rằng bản chất không phải, nhưng nhìn trông giống một chuyện như vậy.
Cô ấy cho rằng sếp tổng lớn sẽ nổi giận ngay tại trận, hoặc là sẽ có một ít biểu hiện "phát ra ngoài" hơn, ai biết đâu không hề một tia bọt sóng, gió yên sóng lặng.
Thăm đoàn rồi xong, sếp đã liền trực tiếp xử lý công chuyện, trợ lý Cao đi theo bên cạnh sếp toàn bộ hành trình, không nhìn ra một chút sơ hở, vừa bận bịu thì thời gian trôi qua nhanh như bay, rất mau thì tới tối rồi.
Bữa tối, sếp tổng lớn cũng ăn được rất ít, đặt chén đũa xuống, sếp cầm lấy di động lên, sau khi lật lật, biểu cảm rốt cuộc thoáng sa sầm.

Vẻ mặt của sếp đã có biến đổi, ngược lại trợ lý Cao đã bớt sầu.

Vừa rồi càng bình tĩnh, thì cô ấy cảm thấy trong lòng càng là cuồn cuộn mãnh liệt, là cô ấy càng bất an.
Giờ phút này, rốt cuộc tìm được lúc rảnh rồi nói việc tư với sếp: "Sếp Vĩ, vừa nãy ngài đang họp, thế nên tôi không dám quấy rầy ngài.

Thái Quyển đã gọi điện thoại cho tôi."
"......!nói gì?"
"Chưa kịp nói thì đã bị cô Hướng ấn cúp rồi."
"......!à?"
"Tôi lo lắng có chuyện gì, liền đã gọi lại cho anh ta, Thái Quyển nói cô Hướng không khỏe lắm?"
Vĩ Trang im hết chốc lát, nơi cổ họng trắng lạnh thoáng giật giật: "......!ban ngày khi đóng phim không phải tốt đẹp ư?"
Trợ lý Cao cười khe khẽ: "Đóng phim là công tác, cô Hướng đương nhiên phải chống đỡ."
Vĩ Trang cụp mi, di động màu đen đã lật xoay một vòng trong bàn tay trắng mịn của cô ấy, cô ấy nói: "Về khách sạn đi."
"Về khách sạn của cô Hướng?" Trợ lý Cao biết rõ mà còn hỏi.
Vĩ Trang gật đầu.
Trợ lý Cao không nén được ý cười: "Vậy tôi nhanh nhanh nói với Thái Quyển, chúng tôi quả thật là sợ sếp Vĩ ngài liền rời khỏi thành phố Giang đấy!"
Vĩ Trang đáp, giọng nhàn nhạt: "Không thể nào."
Nếu cô ấy thật sự lập tức liền đi, thế chỉ sẽ hoàn toàn ngược lại đẩy Tiểu Viên cho người khác.
Ánh sáng ngầm lấp lóe trong mắt của người phụ nữ kia, đó là tuyệt đối không có khả năng.
Thái Quyển nói Tiểu Viên "không thoải mái" là đã nói nhẹ, sau khi cô quay xong cảnh hôn thì rốt cuộc không cách nào ở phim trường được nữa, sắc mặt kém đến mức Trần Vân Tú cũng muốn bác sĩ cho cô rồi.
Cô đã bất đắc dĩ xin phép nghỉ, sau đó từ chối khéo đồng thời cảm ơn sự quan tâm của những người khác xong, sau khi trở về khách sạn liền nhốt mình ở trong phòng.
Mặc cho Thái Quyển khuyên như thế nào, cô đều không chịu mở cửa.
Sau khi Thái Quyển mở cửa cho Vĩ Trang rồi, thì ngoan ngoãn không nói một chữ, đóng cửa và biến mất tốc độ bằng giây.
Vĩ Trang đi tới cánh cửa phòng khóa lại kia, gõ gõ: "Là tôi, mở cửa."
Bên trong thật yên tĩnh.
Đường xương ức của Vĩ Trang hơi hơi phập phồng: "Tiểu Viên, mở cửa."
Lần này cửa liền đã mở thật nhanh, đôi tay Tiểu Viên bấu lấy cửa, một đôi mắt sưng lên, nhìn cô ấy với vẻ đáng thương vô cùng.
Vĩ Trang xem biểu cảm của cô, lại không nói chuyện.
Trong giữa im lìm, ánh sáng nở rộ trên mặt Tiểu Viên bởi vì người phụ nữ đây xuất hiện đã dần dần tối sầm xuống.

Cảm xúc của cô sụp đổ, âm mũi thật nặng: "Chị tức giận rồi đúng không?"
"Em chẳng mặt mũi nào gọi điện thoại cho chị, cũng chẳng mặt mũi gửi WeChat cho chị." Tiểu Viên rũ thấp đầu xuống.

Chột dạ sao?
Khóe môi Vĩ Trang hơi kéo ra, bé đến không thể tìm thấy, chẳng nói chuyện.
Tiểu Viên đã nhịn tới lúc này, rốt cuộc bị cọng rơm cuối cùng "sự thừa nhận trong im lặng" này của người phụ nữ đây đè sụp, cô lập tức liền ngồi xổm xuống đất, rồi khóc lên chẳng màng chi.
Vĩ Trang chợt thoáng giật mình, khuôn mặt thờ ơ đã bị tiếng khóc của cô đục nứt ra: "Khóc cái gì?"
"Huhuhuhu, em, huhu......"
"......!có chuyện thì nói, đừng khóc."
"Huhu, em thật tệ hại.

Với tư cách là diễn viên, em làm chị Thần Ảnh thất vọng.

Với tư cách là bạn gái, em làm chị tức giận.

Tư cách gì em cũng làm không tốt, em thật thất bại......!sao em lại tệ như vậy!"
Cô che lấy đôi mắt khóc to oa oa: "Trong đầu em lại có thể chỉ có toàn yêu đương như vậy, em chẳng có chút tố chất chuyên nghiệp nào, em xứng đáng thế nào với giải thưởng em lấy chứ?"
"Huhuhu, em xin lỗi chị, em thật sự hôn người khác rồi!"
"Em cũng có lỗi với chị Thần Ảnh, chị ấy chăm chỉ chuyên nghiệp như vậy, em lại đang tính đào ngũ!"
Áp lực tích tụ suốt một tháng đến lúc này đã bộc phát toàn bộ.
Việc cô ăn không ngon ngủ không tốt, cố gắng nhập vai, lại sợ hãi nhập vai.

Không nhập vai thì lại cáu giận bản thân không đủ chuyên nghiệp, quá chuyên nghiệp thì lại cảm thấy bản thân đang ngoại tình.
Điều hổ thẹn nhất chính là, còn bị bạn gái mình tóm gọn ngay tại trận nữa!
Là lần đầu tiên Tiểu Viên suy sụp như thế ở trước mặt Vĩ Trang, hình tượng gì cũng không đoái hoài nữa, khóc đến mức như hoa lê đọng hạt mưa, khóc đến mức ngực của Vĩ Trang cũng đầm đìa nước mắt của cô rồi.
Vào lúc này, dẫu cho đáy lòng có khó chịu thật nhiều, với cả hờn ghen, cũng phải an ủi bạn gái đã suy sụp trước.
Thật sự hết cách với cô.
Người phụ nữ kia thở dài thật nhỏ, cũng ngồi xổm xuống, cánh tay mảnh khảnh ôm cô vào trong lòng, giống như mọi khi, xoa xoa tóc cô.
Ôm ấp lành lạnh, mềm mại, quen thuộc đã bao bọc lấy cô, Tiểu Viên đã sụt sịt vùi vào đến, nước mắt còn tí tách từng giọt một, khóc đến mức cất tiếng hức hức, bật tiếng nấc khóc hết không ít.
Giữa mày Vĩ Trang hơi nhíu, tuy cảm thấy đau lòng, nhưng điều thật kỳ diệu rằng, không vui trong lòng thế mà lại đã tan đi không ít.
Chính phản ứng chột dạ này, vừa diễn cảnh tình cảm thì có thể sụp đổ thành như vậy? Dù cho thật sự "đến nơi quay thì cần phải diễn xuất", cũng chẳng có tâm lý mạnh mẽ như vậy để "diễn như thật" "diễn giả thành thật".
Khóc đến như thể bé mèo mới ra đời vậy, khiến người ta làm sao nhẫn tâm mà trách móc nặng nề? Nhưng rõ ràng là cô đã hôn người khác, bản thân lại còn phải an ủi cô, không thể có xúc cảm?
Là bị cô cào rồi, còn phải lo lắng con mèo này cào người có bị thương hay không?
Tâm trạng của sếp tổng lớn thật là cảm giác phức tạp, ánh mắt của cô ấy lóe lên cực kỳ nhỏ bé, sau khi đợi cảm xúc của cô ổn định một tí rồi, cô ấy mới mở miệng yếu ớt: "Hướng tiểu miêu (mèo nhỏ:">), rõ ràng là em đã hôn phụ nữ khác, em còn khóc mãi chẳng yên nữa?".


Phông nền:
Cỡ chữ:
A- 18 A+
Màn hình:
Canh chữ: