Chương 1

Đời qua đời, luôn lưu truyền lại rằng,

Thế giới này trừ con người chúng ta, còn chứa rất nhiều "thế giới khác", giới yêu, giới quỷ, giới thần, ... chúng luôn ẩn nấp đâu đó, che giấu thân phận bản thân dưới một "ai" đó. Song để tránh bị lợi dụng hay chém giết lẫn nhau, con người chúng ta cùng chúng đã lập ra một khế ước hòa bình, rằng đôi bên sẽ không can thiệp vào đời sống của nhau cũng như luật lệ, văn hóa hay sinh mệnh của nhau, đồng nghĩa với việc người và "yêu" mãi cũng sẽ không thể kết hôn cùng với nhau.

  Xã hội loài người theo các thời đại khác nhau sẽ có những tầng lớp, giai cấp khác nhau. Giới yêu ma cũng vậy. Chúng phân chia những thành những tầng lớp khác nhau, lần lượt từ cao đến thấp: thần, yêu, quý tộc, trưởng lão, thần dân. Đối với những trường hợp bị hắc hóa, thì sẽ bị gọi là quỷ, tà thần... Các tầng lớp này có thể thăng cấp lên được, từ dân thành quý tộc thì cần đủ "điều kiện". Từ quý tộc thành yêu thì dễ, chỉ cần bế quan, tu luyện thêm 100 năm nữa là được. Nhưng từ yêu lên thần thì lại là một đẳng cấp khác! Sao lại là một đẳng cấp khác à, bởi vì tùy theo mỗi giai cấp mà người đạt được sẽ được hưởng những phúc lợi riêng khác nhau, dân thì quyền tự chủ, lên quý tộc thì có thế lực và gia sản, thành yêu thì có thêm công lực và quyền điều hành nhất định, thăng cấp thành thần thì được trời ban thêm những hai điều ước!! Đương nhiên là cái gì cũng có thể thực hiện được nên mới hay xảy ra tranh chấp. Mà điều ước đó không phải cho không, nó đi với một thứ giá trị tương đương với nó, ta buộc phải lựa chọn... Vậy thăng thành thần thì cần những thứ gì? Tiền bạc, không. Sắc đẹp à, quá đơn giản. Quyền lực, gia sản, sự tín yêu ngưỡng mộ...? Chả cần! Muốn thành thần, cần phải "từng mất hết tất cả". Còn bậc trưởng lão chỉ cần già là làm à? Ô hô hô, nào đơn giản như vậy? Bậc trưởng lão là người phải qua chọn lựa của mười lăm vị thần trong tổng số mười bảy vị thần đã thăng cấp. Họ là người có thể phán xét một vị thần nào đó sai hay đúng, có lỗi hay không có lỗi, vì sự "tuyển nhận" khó khăn như thế nên bảo đảm rằng họ là người trung thực và đầy đủ các đức tính khác tốt hơn những kẻ khác trăm lần. Cũng chính vì vậy, tuy giai cấp họ không cao nhưng vẫn rất được mọi người tôn sùng kính quý.

____________

"Trời sắp đổ mưa kìa, ngươi nói xem có phải lại sắp ướt như chuột lột nữa không?"

"Cũng nhờ ngươi chứ ai!!!"  Nói xong người kia phất tay áo bỏ người còn lại lại đó. "Ngươi đừng đi mau vậy chứ, để ta bói nhanh cho ngươi một quẻ, chắc chắn quẹo vào ngõ đó, ngươi sẽ gặp ý trung nhân của mình, mau mau thoát kiếp cẩu đi nào."

"Nhảm nhí." Buông lại câu đó, nam nhân mặc hán phục mỏng kia vẫn đi vào ngõ hẻm mà người nọ nói. "Đấy, ngươi thấy rồi đó, có ai đâu, mau mau thất nghiệp đi cho ta nhờ nhé."

"Qúa đáng! Người ta bói sai thì thôi trù người ta thất nghiệp làm gì chớ! Bao bối tổn thương, muốn được nhận lương bù cơ..."

Y nhân kia mới buông câu quở trách người nọ, liền la lên: "Hanh Mặc! Cẩn thận!"

Người kia chưa kịp nghe câu nhắc nhở liền bị vật nhỏ tông vào, nhìn kĩ lại đó không phải vật, mà là một người trẻ tuổi, thân hình hơi gầy, mặt không tí thịt. Hắn khẽ nhíu mày, nghĩ thầm có phải thời buổi loạn lạc đâu mà lại gặp người như thế này chứ. Vật nhỏ kia bị nhìn đến hối hả, "Lam nhân, lam nhân, ngươi mau giúp ta trốn, bù vào cái ngươi không né ta làm ta bị ngã nhé?"

Tư Hanh Mặc bị gọi là lam nhân nhíu mày chặt hơn, hơn nữa y còn nghĩ người này vừa không biết cách xưng hô thường thức, vừa là một tên quái gở, nghĩ sao hắn tông y nhưng lại bảo hắn có tội? Khác quái gì hắn đi cướp kẹo nhưng lại bảo lỗi do nhà ngươi có kẹo nhiều quá? Nghĩ gì cũng nghĩ nhưng hắn vẫn chỉ tay vào góc tường khuất mắt người nhìn kia, một câu "Ở đó." 

Hả Khải chứng kiến nãy giờ vẫn thấy khó hiểu, không lẽ cậu bé đó thật sự là ý trung nhân của tên bạn cẩu thân thiết của hắn? Trời giúp hắn cho y bị quật nhanh vậy sao? Mà người kia cũng thật không bình thường, sao lại là "lam nhân" chứ, làm hắn tưởng Hanh Mặc thật sự có làn da màu xanh nha. Rồi hắn cũng thấy người kia mau lẹ chạy vào góc tường mà Hanh Mặc chỉ, khó hiểu nhìn ngược lại Hanh Mặc, chỉ thấy y buông hai từ : "Tiện tay". Tiện tay giúp đỡ người mà y đang nhìn đến thiếu điều móc thêm mắt ra à? Nực cười!!!

Vật nhỏ gầy ốm kia vừa khó khăn chạy vào góc tối, một đám người vác đao liền chạy tới. "Các hạ xin dừng bước, cho hỏi có thấy thằng nhóc nào vừa chạy ngang đây không?"

Con người và các giới khác sẽ không can thiệp vào đời sống kể cả sinh mệnh của nhau.

Không can thiệp? Được, vậy giả mù cũng không sao mà đúng không?

Hả Khải đứng lên phía trước chuyên nghiệp cười ngây thơ không biết chuyện gì nói: "Ai chạy qua cơ? Nãy giờ đứng đây bọn tôi chỉ thấy các cậu là đầu tiên đi qua ngõ!"

Tư Hanh Mặc biết máu diễn của Hả Khải đã sôi lên, bèn không nói gì mà đứng yên quan sát kich vui. Đám người vác đao nói qua nói lại một hồi cũng không thấy khác thường bèn bỏ lại hai từ "cảm tạ" rồi xách đao đi tìm tiếp những ngõ quẹo khác. Đi xa rồi nhưng vẫn còn loáng thoáng tiếng chửi rủa rồi lại xầm xì không lẽ thằng nhóc đó thật sự chạy ngõ khác rồi sao?...

"Vật nhỏ kì lạ" đứng gần đó vẫn không tin vào vở diễn mà Hả Khải bày ra, vẫn còn ngây. Bỗng Tư Hanh Mặc đứng xem trò vui nãy giờ lại đứng trước mặt cậu. "Nhà ở đâu? Sao lại dây vào đám đực rựa này? Còn nữa, tên là gì?" Bản thân Tư Hanh Mặc cũng không biết hắn hỏi tên con người ta chi, thật giống cô gái mới lớn gặp chàng trai vừa mắt mình, trong lòng bèn dấy lên cảm giác ân hận muốn quay về quay khứ vả mỏm cẩu mình vài cái.

Hắn còn chưa kịp tự tay vả mặt thì trời lại đổ mưa, "chó chết, đúng thật ra ngoài không nên dẫn theo Hả Khải mà, xem mồm cẩu của hai đứa kìa, nói câu nào vả ngay câu đó, thậm chí cơ hội tự vả mặt cũng không có được...

Một bàn tay nhỏ níu nhẹ tay áo hắn, " Lam nhân ơi, ngươi cho ta ở trọ nhà người vài ngày được không? Ta thật sự bây giờ không biết đi đâu, ngươi giúp thì phải giúp cho trót, giúp nửa chừng là ế cả đời đó..." Mẹ kiếp, Hanh Mặc đanh mặt lại, ngày gì mà đi đâu cũng nghe từ ế với chả kết đôi thế, nay quên xem lịch trước khi ra khỏi nhà rồi sao? 

Cậu bé kia vẫn nói, "Ta biết dẫn người ngoài vào nhà là không nên, nhưng người nhìn xem, ta là hạ phàm, không tu vi, không nhà cửa, không người thân, ngươi giúp ta đi mà." Hắn bị yếu thế hơn, người đi đường đã bắt đầu chỉ trích hắn rồi. Hắn hình như còn thấy bên khóe mắt là hình ảnh cẩu Hả Khải đang nhịn cười đến rung cả bở vai, chợt lóe ra ý tưởng đùn đẩy, vừa mở miệng lại...

Hả Khải: "A, trời mưa rồi, mau về thôi, tôi sợ mưa dính lắm, vậy nhé, thân ái tạm biệt!" Thân ái  là cái đách gì vậy? Anh em hoạn nạn có nhau sao đến lúc tới hoàn cảnh toàn xem kịch vui với phủi tay nhau buông bỏ lại từ "thân ái" vậy?

Thế là trong cơn mưa, Tư Hanh Mặc tay cầm tay dẫn một bạn_nhỏ_đáng_thương về nhà hắn ở. Trong cơn mưa ấy, Tư Hanh Mặc đã bỏ lại tình anh em ở đó, cũng đã bỏ luôn cái kiếp độc thân của bản thân ở lại. 

Độc thân ơi, chào mày! Độc thân ơi, tạm biệt mày!

"Vị lam nhân này, ngươi đã cứu ta, cho ta nơi ở, còn nuôi ta từ bây giờ nữa.." Hắn híp mắt lại mỉm cười với Tư Hanh Mặc, Tư Hanh Mặc bây giờ cảm thấy bản thân thật sự sắp làm một bà vú nuôi và bà mẹ bỉm sữa chính hiệu, nếu không phải hai loại đó, hắn đích thực rơi vào hoàn cảnh bị bắt buộc ấu dâm người ta rồi!!! "Đừng nói thêm câu nào nữa mà a..."

"Ta gọi ngươi là đại ca nhé." Bạn trẻ đáng thương vừa được nhặt về nói một cách ngây thơ, một lần nữa đánh sập lý trí mỏng manh của Tư Hanh Mặc.

Kiếp độc thân, ta thực sự tạm biệt mày a....

____________________--TIỂU KỊCH TRƯỜNG--______________

Hả Khải: Chúc mừng sếp, tôi đã bảo rồi mà, sếp chắc chắn gặp được ý trung nhân.

Tư Hanh Mặc: Trung nhân cái đầu ngươi, tất cả là do mồm thúi của ngươi, mau trả lại ta kiếp độc thân cho ta mau.

Bạn nhỏ vừa được lụm về: Vậy đại ca thật sự không thương ta sao? Cũng phải ha...

Tư Hanh Mặc gấp gáp nói chèn vào: Không phải, không phải, ta chỉ ngại nuôi vợ từ bé, hơi giống bản thân bị bệnh ấu dâm...sao càng nói càng thấy sai...

Bạn nhỏ vừa được lụm về: Đại ca~

Hả Khải: Thôi thôi hai người về nhà giùm cái, tôi trông thật giống kỳ đà cản trở mối tình mà... T^T

Phông nền:
Cỡ chữ:
A- 18 A+
Màn hình:
Canh chữ: