Chương 6

[ĐỔI TRUYỆN THƯA MỌI NGƯỜI! TỪ NGÔN SANG ĐAM NHA! TẠI SAO Á, TẠI VÌ AD MĐT KHÔNG DUYỆT TRUYỆN MỚI CỦA TUI! ĐỌC CAP NÀY ĐỂ NHẬN BIẾT NHÉ!]

___________________________________________

Mọi người lên Wattpad ủng hộ tui bằng cách gõ "195 và 165", sau đó thêm tag "axb" vô là nó ra nha! Ở trên Wattpad là nơi tui ra truyện mới chính thức. Thanks!

____________________________________________

CHƯƠNG 2.

_____________

Mồ hôi lạnh từng giọt từng giọt tiết ra trên trán Lương Gia. Hắn tỉnh, đôi mắt mở to vô hồn nhìn về phía hàng ghế trước mặt. Hắn cứ như vậy một lúc, môi hắn khô khốc, trắng bệch như vừa ngất đi tỉnh lại. Mãi cho đến khi thông báo máy bay sắp chuẩn bị hạ cánh vang lên, Lương Gia mới chớp chớp mắt, lắc đầu bắt người tỉnh táo. Hắn khẽ nhích điều chỉnh cơ thể ngồi thẳng, cẩn thận cài dây an toàn xong nuốt một ngụm nước miếng(*), nhắm mắt. Hắn có thói quen trước khi lên và xuống máy bay nhất định đều phải nhắm mắt. Lương Gia có ảo giác rằng, nếu hắn không làm thế thì máy bay sẽ từ từ rơi xuống..

Nghĩ tới đây, dạ dày hắn đột nhiên liền có chút không khoẻ.

(*) Tui tra trên google ra, đơn giản vì tui vẫn chưa nếm thử cảm giác ngồi máy bay là như thế nào ahihi!! Không biết có phải không nhưng chị google nói trước khi máy bay hạ cánh thì hãy nuốt nước miếng để tránh ù tai, nếu đúng thì mọi người comment nha.

__________________________

  Sau khi hoàn tất một đống thủ tục cùng kiểm tra cả thân thể lẫn hành lý ở sân bay đáp xuống, hắn cuối cùng cũng được rời đi. Cha mẹ hắn hiện tại đang ở nước ngoài, đống hành lý mang theo trước kia phân nửa đã được hắn gửi sang chỗ của hai ông bà già kia từ trước. Mấy thứ đồ hắn gửi đi là đồ của cha mẹ Lương Gia, chắc chắn thế rồi. Lương Gia lười nhác vặn cổ, bàn tay ngón tay đều được bẻ đi bẻ lại ; thêm cả cái balo không biết có phải hắn Lương Gia bê nguyên luôn cả tủ quần áo vào nhồi nhét, trông nặng vô cùng . Vài người qua đường ngại mắt còn định giúp hắn cầm vài hành lí, song đều bị Lương Gia lịch sự từ chối "không cần". Hắn chỉ cần người chỉ hắn đường đến ga tàu điện ngầm là được. Nghe người mẹ già kính yêu của hắn nói rằng gần sân bay có một trạm tàu điện, bảo hắn chỉ cần đi tới địa chỉ ghi trên dòng chú này là tới được nhà cũ. Chả hiểu sao điện thoại hắn lại đột nhiên bị thông báo đóng tiền mạng dày vò, làm hắn thật không thể lên bản đồ tra địa điểm. "Đóng đóng tiền cái rắm, lão tử ta hôm nay còn chưa có chuẩn bị tâm lý, nay là ngày quỷ gì mà xui dữ vậy!"

Hắn dường như không nhận thấy sự tồn tại của cái bảng chỉ đường to đùng ở đằng sau...

  Người xa quê gần 10 năm mới về lại, tất nhiên không thể tránh khỏi việc lạ lẫm phố mới. Lương Gia vừa đi tìm trạm vừa quan sát xung quanh, vẻ mặt không hề giấu đi sự trầm trồ xen lẫn kinh ngạc cộng với thích thú. Đường phố thay đổi rất nhiều kể từ lúc hắn rời khỏi đây. Nhiều nhà cao tầng mọc lên với tốc độ chóng mặt, so với hồi ức của hắn là hiện đại hơn rất nhiều. Từ một thành phố không có điểm gì nổi bật so với các thành phố khác trong nước, giờ, sau khi phát hiện ra một mỏ sắt lớn nằm sâu trong lớp đất cứng, cùng với việc được lợi nhuận cực lớn từ khi phong trào thu bán bất động sản nổi lên cách đây 5 năm trước, thành phố này đã vụt lên sau 2,3 năm, rất khách khí chễm chệ ngồi trong top 10 thành phố phát triển nhất Trung Thổ(*).

(*)Lưu ý, tui tưởng tượng ra, tưởng tượng, tưởng tượng, chuyện quan trọng phải nhắc lại 3 lần. Đương nhiên không chỉ riêng tên nước mà còn rất nhiều thứ khác nữa, ok.

  Lương Gia lòng vòng một hồi, nghĩ nghĩ, cuối cùng hắn cũng tìm được trạm tàu điện ngầm. Chật vật qua cổng an ninh, hắn vất vả kéo vali vào khu tàu đã chọn, song lại đờ đẫn vì tụt hứng đứng tựa vào cột sắt. Hết chỗ ngồi.

"...Quả nhiên hôm nay là ngày rủi của mình." - Nội tâm Lương Gia đau đớn sâu sắc.

__________________

[Trạm B đã tới, tàu sẽ di chuyển sau 2 phút nữa, chúc mọi người có chuyến đi vui vẻ.]

  Lương Gia ba phần bực tức, hai phần mệt mỏi, năm phần vui vẻ lướt điện thoại. Cũng may trên tàu có wifi dành cho khách, Lương Gia cũng vơi đi bực tức vài phần. Chưa kể chỉ cần đi hết chuyến tàu này là hắn ngay lập tức thật sự bước chân về nhà, gặp lại người thân, gặp lại bạn bè, gặp lại luôn cả nhóc Vũ nữa. Nghĩ tới đây, khóe miệng hắn không hề phòng bị mà nhấc lên, tạo thành một nụ cười có chút đẹp mắt. Nhưng chẳng ai nhìn thấy nụ cười kia của hắn vì lúc này Lương Gia đeo một chiếc khẩu trang trắng, bên ngoài đính một chiếc logo hình mèo Tom đang giơ kiếm đấu với chuột Jerry, trông khá đáng yêu. Mắt cong cong, đại Lương của chúng ta bây giờ trông ôn hoà hơn rất nhiều so với cái dáng vẻ như muốn đi đánh người trước đó. 

  Dòng người tấp nập ra vào từ trạm B vô cùng nhiều, Lương Gia nhân cơ hội tranh thủ lấy chỗ ngồi; nhưng ngồi nghỉ còn chưa kịp nóng mông, một cỗ hương thơm từ đâu ập tới làm cho Lương Gia suýt nữa nhảy dựng.

"Đệch, có Omega đang phát tình?!" - Lương Gia cau mày nghĩ.

  Thứ mùi thơm kia tỏa ra ngày càng nồng nặc, Lương Gia rốt cuộc cũng phát hiện ra chủ nhân của mùi hương này. Là một chàng trai hình như mới qua tuổi trưởng thành chưa lâu ngồi cách Lương Gia khoảng hai chiếc ghế. Cậu ta bụm chặt miệng, khó chịu gập cúi người, tóc đen dính lên trán vì bị mồ hôi làm ướt; mắt cậu ta rưng rưng chảy lệ, dùng bằng mắt thường liền có thể thấy được cả người cậu run rẩy kịch liệt. Tin tức tố báo hiệu đã bước vào kì phát tình quá rõ ràng, chỉ sợ rằng cho dù có cho cậu ta dùng một liều lớn thuốc ức chế cũng chẳng thể ngăn được lâu. Khu tàu liền bắt đầu có thêm nhiều mùi hương khác nữa, nhưng thứ tin tức tố này không mềm mại như tin tức tố của Omega kia. Đã bắt đầu có người gọi bảo vệ.

Là mùi của Alpha.

Cảnh tượng vô cùng rắc rối.

  Lương Gia trong lòng liền có "hoa chớm nở". Cũng may hắn không phải Omega mà là Beta, Beta hàng real đấy chứ không phải hàng fake đâu nha! Sớm thấy có nhiều kẻ mang ý đồ không tốt đối với cậu trai trẻ kia, hoặc là do ảnh hưởng bởi thứ tin tức tố đang toả đi ngày một nguy hiểm, Lương Gia - một Beta sớm không bị ảnh hưởng bởi chất dẫn dụ của Omega, đã và đang giơ miệng đánh đuổi mấy bàn tay không yên phận của mấy tên đàn ông, ép rút về lại chủ.

- Cút cút cút cút cút, xê ra khỏi đây mau, đây là nơi công cộng đấy, bộ mấy người chưa đọc về điều luật thứ 12 "Cấm xâm phạm Omega" dưới mọi hình thức khi họ không phạm tội sao hả? Các chú muốn ngồi tù hay gì? Đưa tay về lại ống quần và tự thẩm ở trong nhà vệ sinh kia nhá, rộng lắm, không tiễn, mặc dù tôi biết mấy chú sắp chịu không nổi nữa.

  Hắn còn một tay che trước tiểu omega kia, tay kia theo mấy từ " cút cút" còn vẫy vẫy trước mặt đám alpha mặt đang xanh đỏ tím vàng, rất nhanh chóng làm bọn họ tức giận. Bảo vệ đến cũng rất nhanh, còn mang thiếu niên kia đi ra khỏi cũng rất nhanh. Trước khi ra khỏi tàu, tiểu omega có nói lời cảm ơn, mặc dù tiếng rất nhỏ. Cũng may là tai hắn Lương Gia thính, vẫn kịp nói "Không có gì" với thiếu niên kia.

  Trời ạ, rắc rối thật sự giờ mới đến này.

  Đám alpha bị Lương Gia giáo huấn lúc nãy lửa giận vẫn đang còn cháy phừng phực, làm hắn có chút lo lắng cho số phận hôm nay của mình. Chỗ ngồi trước đó đã bị chiếm bởi một bà cô mặt mũi son phấn đậm, thịt béo đầy đặn đang nói chuyện ha hả với một bà cô béo khác ngồi cạnh. Đại Lương nhăn mày "chậc" một cái, đau khổ xách đống hành lí trở lại với vị trí ban đầu. Bỗng một người trong đám alpha kia có lẽ vừa nhịn dục vọng được xong, hầm hổ tiến lại gần Lương Gia liếc mắt, giọng gầm gừ:

- Lúc nãy là mày nói bọn tao đúng không?

  Thân thể của alpha là khỏe mạnh trong đại tộc ABO này, cho nên cơ thể đồ sộ cao lớn của tên này so với cái cơ thể thâm thấp gầy đẹp của Lương Gia thì đúng là một trời một vực, đem đến một tầng đàn áp khổng lồ. Tên này đây hình như là đang hăm dọa hắn. Chà, muốn đánh nữa.

Alpha có tính chiếm hữu rất cao, cũng vậy mà lòng tự tôn và lòng tự trọng cũng lớn không kém.

- Tôi thấy anh dừng lại được rồi đấy.

Lương Gia:...

____________________________

[Xong chương 2 nha.]

Phông nền:
Cỡ chữ:
A- 18 A+
Màn hình:
Canh chữ: