Chương 163: Nhân giáo cao giai thí luyện

Dịch: Gia Cát Nô

Biên: Ăn Mày Dĩ Vãng

Lý Trường Thọ ẩn núp trong bóng tối dẫn đường, còn Hùng Linh Lỵ thì vắt chân lên cổ mà chạy, hai người rất nhanh đã tìm được nơi ẩn nấp mới.

Chỗ ẩn nấp trước đó đã không thể ở lại thì nhất định phải nhanh chóng di chuyển đến chỗ mới!

Tự nhiên có hai con yêu thú cùng lúc chạy đến chỗ mình ẩn nấp, điều này khiến hắn không thể đoán già đoán non các khả năng.

Một là có người cố ý can thiệp vào bảo đồ, dẫn dắt yêu thú đến chỗ mình. Hai là tự bảo đồ có thiết kế hệ thống trừng phạt những kẻ chỉ biết lẩn trốn ở vòng ngoài.

Nhưng mà muốn động tay động chân vào bảo đồ trước mắt bao nhiêu người như hiện tại là một việc cực kỳ khó khăn.

Nếu vậy chỉ thì có thể là trong đại hội đã đặt ra một số quy tắc ngầm.

[Vị tiền bối Vân Trung Tử này đúng là suy nghĩ cẩn thận.]

Dựa vào tiên thức của mình có thể dò xét khá rộng, Lý Trường Thọ vận chuyển phong ngữ chú, chuẩn bị tốt lưới tơ nhện, rồi tiếp tục thi triển thuật độn thổ đi phía sau Hùng Linh Lỵ.

Chẳng mấy chốc, Hùng Linh Lỵ đã tới bờ một con sông lớn. Bên cạnh sông có một sườn núi và trên đó xuất hiện một cái hố lớn do nước sông bào mòn qua năm tháng. Hai người cùng nhau trốn tại chỗ này.

Lý Trường Thọ bố trí hai tầng Chướng Nhãn pháp cấp thấp xung quanh, rồi tiếp tục dùng tiên thức quan sát khu vực năm trăm dặm xung quanh.

Bây giờ, bọn hắn đã tiến vào khu vực có đông đảo luyện khí sĩ, không còn ở vị trí vòng ngoài nữa.

Đối với tu vi của những luyện khí sĩ này, nếu có va chạm với họ thì mình sẽ không để lộ ra át chủ bài, tránh làm mọi người chú ý không cần thiết.

Hùng Linh Lỵ cố gắng cuộn tròn lại trong một góc, cúi đầu nhìn Lý Trường Thọ: "

Biểu huynh, chúng ta một mực trốn tránh sao?"

"Tuỳ tình hình." Lý Trường Thọ cười nói. Bỗng có tiếng sấm sét vang lên từ trong áo giáp của Hùng Linh Lỵ.

Hùng Linh Lỵ gãi đầu ngượng ngùng nói: "Vừa rồi nhìn thấy hai con yêu thú kia làm ta đói bụng."

"Không thể ăn hai con yêu thú kia." Lý Trường Thọ lấy ra một bình đan dược "Cảm thấy đói thì ăn một viên…

Theo lý thì ngươi đến cảnh giới tích cốc rồi mới đúng chứ."

"Ừm, hiện tại ta không ăn cũng sẽ không chết được, nhưng không ăn thịt thì thân thể ta sẽ không có sức lực."

Hùng Linh Lỵ ngượng ngùng nói. Nàng ở sơn môn thường xuyên đói bụng, phần lớn mọi người đến cảnh giới tích cốc sẽ không thích ăn gì nữa.

Lý Trường Thọ gật đầu. Hắn đã hiểu một chút về thể chất của Vu Nhân.

Hắn đang muốn hỏi tiếp, thì tiên thức phát hiện có ba con yêu cầm từ vòng ngoài bay tới, đang nhanh chóng tiếp cận chỗ hắn cùng Hùng Linh Lỵ ẩn nấp.

Lý Trường Thọ nhíu mày, loại bỏ ngay suy đoán [ luật lệ ngầm dùng để trừng phạt ở vòng ngoài].

Còn lại mấy khả năng [ có người cố tình hãm hại hắn] hoặc [ huyết mạch Vu Nhân hấp dẫn yêu thú], hắn thiên về hai khả năng này nhất.

"Linh Lỵ, ngươi thường xuyên đi săn, đã từ săn bắt yêu cầm bao giờ chưa?"

Hùng Linh Lỵ lập tức gật đầu, trả lời với khuôn mặt vui mừng:

"Tất nhiên ta đã từng săn bắt rồi.

Trong trại của chúng ta ai cũng phải bắt chim, mò cá.

Nhưng thời điểm đi bắt chim, mọi người đều mang theo một cái phi lao, hiện tại trên người ta không có…"

"Ta có thể làm cho ngươi một cái" Lý Trường Thọ tiện tay hướng bên ngoài xuất chiêu, một dòng cát bùn dưới sông vọt tới tay Lý Trường Thọ và nhanh chóng ngưng tụ thành ba thanh trường lao màu vàng đất.

Mỗi thanh này Lý Trường Thọ đều cố ý làm to và nặng hơn bình thường, kết cấu đồng đều, cảm giác xuất chúng.

Hùng Linh Lỵ ở bên cạnh nhìn thấy thế rất hưng phấn…

Như thể Hải Thần hiển linh trước mặt nàng vậy!

Lý Trường Thọ đưa cho Hùng Linh Lỵ một bó trường lao, nghiêm mặt nói:

"Có vài con đại yêu cầm đang bay tới, cần ngươi ta ray.

Không cần áp lực lớn, nếu ngươi không đối phó được, ta sẽ xuất thủ."

Hùng Linh Lỵ mím môi, trong đôi mắt to tràn đầy ánh sáng, hướng Lý Trượng Thọ nặng nề gật đầu, thấp giọng nói:

"Biểu Ca! Ta nhất định bảo vệ ngươi cẩn thận."

Lý Trường Thọ mỉm cười lộ ra mấy phần cổ vũ, vẫy vẫy tay. Hùng Linh Lỵ ôm bó trường lao đi ra khỏi chỗ ẩn nấp.

Một lát sau, ngoài động truyền đến tiếng xé gió, ngay sau đó là tiếng thét thê lương của mấy đầu yêu cầm.

Đang ngồi dưới mặt đất, Lý Trường Thọ âm thầm cất mấy bình độc trong tay đi. Tiên thức của hắn cũng phát hiện hơn mười tên luyện khí sĩ đuổi theo ba con yêu cầm đang lặng lẽ rút lui.

Ba con yêu cầm xanh xanh đỏ đỏ rớt xuống cánh rừng cách chỗ hắn tầm trăm trượng.

Nhìn mấy con yêu cầm rớt xuống, Hùng Linh Lỵ vội vàng lau sạch nước miếng đang dính quanh miệng, thành thật quay đầu chuẩn bị trở về trong động.

Liền nghe thấy giọng nói lọt vào tai:

"Ngươi chặt cánh của con yêu cầm bên trái mang theo, chúng ta đi nơi khác nướng cho ngươi ăn cho đỡ đói.

Loại yêu cầm này có tên là Thải Vũ Đại Cẩm Kê, cánh của nó là món ngon hiếm có trên đời."

Hung Linh Lỵ vui vẻ lao tới, động tác nhanh nhẹn, tay nắm lấy đôi cánh dài hơn ba trượng của yêu cầm, chân đạp thi thể, dùng sức mạnh kéo một cái, làm cho huyết yêu văng ra khắp nơi…

Một lát sau, Hùng Linh Lỵ cầm hai ‘cánh gà’ dài một trượng kẹp dưới nách, hùng hùng hổ hổ lao đi vun vút.

Những luyện khí sĩ của Tam Giáo tiên tông ven đường đều nhượng bộ lui ra, anh mắt ngu ngơ, không dám bình luận nửa câu về hình ảnh đó.

Trường hợp này, tự nhiên không ai dám đánh lén.

Mỗi người đều biểu hiện ra bộ dáng quân tử, nhẹ nhàng lễ độ. Cho dù muốn tranh đoạt bảo vật thì phải hét lên mình muốn xuất thủ.

Nửa canh giờ sau, tại một chỗ đất trống trong rừng, Hùng Linh Lỵ ngồi đầu bên này của đống lửa dài và hẹp, tay trái cầm một đầu của trưởng lao bằng đất, xiên qua hai cái cánh dài một trượng… Hồng Hoang đặc sản ( Bà Tân cung cấp đặc biệt)? Cánh gà siêu to siêu khổng lồ.

Đây không phải là ngọn lửa thông thường, nó là ‘Đoán Minh Chân Viêm ’ mà khi luyện đan Lý Trường Thọ thỉnh thoảng sử dụng, uy lực trung đẳng.

Lý Trường Thọ ẩn thân trên một cây đại thụ cách đó không xa, yên lặng quan sát bốn phía và suy nghĩ về những chuyện mình gặp phải từ trước đến giờ…

Hùng Linh Lỵ cầm muối ăn, gia vị đã chuẩn bị từ trước tẩm lên "cánh gà", bàn tay lớn nhanh thoăn thoắt, động tác hết sức nhẹ nhàng tự nhiên.

Nàng không ngừng liếm môi, còn vui vẻ ngâm nga bài ca trên Tiêu Dao Tiên Tông:

Thanh thanh hà biên thảoÔ quy ngạn thượng bào

Vi xá bào bất khoái nhaĐầu thượng trường thanh thảo~


Nếu có người ngoài nghe được bài đồng dao này, sẽ cảm nhận được bầu không khí bên trong Tiêu Dao Tiên Tông thật không thanh tịnh.

Nhưng Lý Trường Thọ lại có suy nghĩ khác.

Hắn nghe được lời này thì nhíu mày lại, trong lòng suy nghĩ. Bên ngoài kia có mấy vị đại năng có quan hệ cùng ‘rùa’. Tiệt giáo có một vị Quy Linh Thánh Mẫu.

Từ giờ những chi tiết này cần phải chú ý nhiều hơn.

Lý Trường Thọ nói: "Hừ, đổi bài khác đi".

"Vâng." Hùng Linh Lỵ vội vàng rụt cổ, nhu thuận lên tiếng. Vốn nàng không dám nói chuyện, nhưng nghĩ đến khả năng Hải Thần muốn nghe nàng hát.

Nàng nghĩ nghĩ, rất nhanh sau đó lại ngâm nga bài hát khác của Tiêu Dao tiên tông...

...

Bên ngoài bảo đồ, Đại pháp sư ngồi trên mây cũng đã tạm dừng hành động dẫn dụ yêu thú.

Lão cũng không cố tình cưỡng ép làm khó Trường Thọ, mà đang thực hiện một kế hoạch, làm cho Lý Trường Thọ toả sáng chói loà trong Tam Giáo Khởi Nguyên Đại Hội, trải đường cho Lý Trường Thọ tiến vào Đâu Suất cung.

Mà lúc này, Nhân Giáo Đại sư huynh đã bắt đầu suy nghĩ về một vấn đề khác…

"Nguyên nhân nào khiến Lý Trường Thọ cẩn thận như vậy, không ngừng ẩn nấp?"

"Chẳng lẽ, có người đang âm thầm uy hiếp đệ tử Nhân Giáo?"

Ánh mắt Huyền Đô Đại Pháp Sư mười phần bình tĩnh, ngồi đó bấm tay tính toán.

Tiểu Trường Thọ được sư phụ mình xuất thủ che giấu thiên cơ, nên lão không suy tính được, nhưng môn phái của hắn là Độ Tiên Môn thì lão có thể tùy ý thôi diễn.

Bỏ qua Lý Trường Thọ, lão quan sát cuộc sống hàng ngày xung quanh Lý Trường Thọ, để có thể đạt được một vài đáp án.

Huyền Đô lập tức tĩnh tâm ngưng thần, bấm ngón tay, lòng bàn tay liền xuất hiện hư ảnh Thái Cực Đồ không ngừng xoay vòng.

Những chuyện quan trong trước kia hiện lên rõ ràng:

‘Lần duy nhất Độ Tiên Môn gặp nạn trong vòng ba trăm năm gần đây là do cao thủ nào đó của Tây Phương Giáo âm thầm mưu tính, dùng khôi lỗi tập kích sơn môn.

Việc này có thể ảnh hưởng tới tâm lý của hắn lớn như vậy sao?’

Huyền Đô Đại Pháp Sư trong lòng suy nghĩ. Lão quyết định rất nhanh, tiếp tục xuất thủ thăm dò, nhưng lần này sẽ sử dụng phương pháp cao cấp hơn.

Lão muốn kiểm tra toàn bộ năng lực của Lý Trường Thọ.

Lập tức, Huyền Đô Đại Pháp Sư bắt đầu tính toán, nhanh chóng tạo ra một tình huống và bắt đầu hành động trong âm thầm…

‘Nhân Giáo cấp bậc cao nhất’ khảo thí!

Đợt thứ nhất:

Mấy tên nhất mạch đệ tử của Tiệt Giáo đang liên thủ vây công một con yêu thú, trên lưng yêu thú mang một cái chùy được lôi điện màu tím bao quanh. Yêu thú sức lực đã suy yếu.

Mấy tên luyện khí sĩ này đã bắt đầu phân chia bảo vật, ngoài mặt ai cũng tỏ ra mình khiêm nhường, luôn miệng nói "Ngươi lấy đi", "Ngươi lấy đi".

Một tiếng nổ vang lên như sấm, thần chùy tử sắc dung nhập vào thân thể yêu thú, trong nháy mắt thực lực yêu thú tăng mạnh!

Mấy tên luyện khí sĩ thấy thế phản ứng thật nhanh, quay đầu bỏ chạy, trong tai bọn chúng truyền đến những âm thanh mơ hồ, hướng dẫn bọn chúng chạy trốn về phía Lý Trường Thọ cùng Hùng Linh Lỵ đang ẩn nấp.

Lý Trường Thọ thấy tình hình như vậy, lập tức chuyển mộc độn thành thổ độn, truyền âm cho Hùng Linh Lỵ.

Hùng Linh Lỵ vừa gặm xong hai cái "cánh gà" siêu to siêu khổng lồ liền đứng dậy cầm theo bó trường lao bằng đất, theo chỉ dẫn của Lý Trường Thọ, đến gần nơi ẩn núp của hắn, chuẩn bị chiến đấu.

Rất nhanh, mấy thân ảnh kia xuất hiện, phía sau họ là yêu thú đang đuổi theo rất sát. Bỗng một tia thuốc mê không màu không mùi chui vào yêu hồn của yêu thú, làm yêu hồn ngay lập tức ngất đi.

Đồng thời, Hùng Linh Lỵ đã tiến vào trạng thái săn bắt quát nhẹ một tiếng, giơ xiên đất, nhảy lên, động tác rất chuẩn và dứt khoát, khuôn mặt lạnh tanh, hai tay nắm chặt trường lao đâm xuyên qua cổ yêu thú, đó là điểm yếu nhất của nó.

Yêu huyết tuôn ra tung tóe, Hùng Linh Lỵ cầm xiên đất ngoáy mấy cái, yêu thú không rên được tiếng nào, chết ngay tại chỗ.

Mấy tên đệ tử Tiệt Giáo bị yêu thú đuổi theo liền quay đầu nhìn lại, họ chỉ thấy một luyện khí sĩ có thân thể cường tráng, người đẫm máu đứng trên lưng con yêu thú...

Mấy nữ luyện khí sĩ hai mắt mơ màng, khuôn mặt ửng hồng, ôn nhu nói: "Vị đạo hữu này là…"

"Uhm? Đạo hữu hỏi ta ta sao?"

Hùng Linh Lỵ quay đầu nhìn sang, hiện ra khuôn mặt còn xinh đẹp hơn so với nữ tu sĩ đối diện ba phần, làm cho nữ tu sĩ mím chặt bờ môi và nuốt những lời định nói vào bụng.

Lý Trường Thọ truyền âm cho Hùng Linh Lỵ dặn bảo. Hùng Linh Lỵ trừng to đôi mắt, hỏi những người kia: "Trong con yêu thú có cái chùy, các ngươi muốn lấy sao?"

"Đạo hữu cứu mạng chúng ta, làm sao chúng ta có thể lấy bảo vật?"

"Đây là chút lễ vật. mong đạo hữu nhận lấy."

Lập tức, mấy tên đệ tử Tiệt Giáo này, mỗi người lấy ra một chút linh thạch cùng đan dược, dùng pháp lực đưa đến trước mặt Hùng Linh Lỵ, rồi vội vàng cáo từ.

Hùng Linh Lỵ có chút buồn bực. Làm theo lời Hải Thần đại nhân, thu lại tất cả những vật này, rồi lấy thần chùy trong cơ thể yêu thú ra, kinh ngạc hô lên:

"Biểu huynh, cái chùy nhỏ này là cái gì, sao nó nặng thế?"

Lý Trường Thọ nói: "Ta chỉ ngươi phương pháp luyện hóa, ngươi luyện hóa cái Linh Bảo này, về sau dùng nó làm vật phòng thân đi."

"Nha!" Hùng Linh Lỵ ưng thuận lên tiếng, siết chặt cây chùy ở trong tay, rất nhanh hoàn thành bước đầu luyện hóa.

Cái lôi chùy này không hổ là vật được luyện khí đại tông sư Vân Trung Tử luyện ra, tác dụng mạnh mẽ, hoa văn tinh xảo.

Hùng Linh Lỵ luyện hóa xong, lôi chùy hóa dài nửa trượng, Hùng Linh Lỵ cầm rất vừa tay.

"Đi" Lý Trường Thọ truyền âm nói: "Tiếp tục đổi chỗ."

Hùng Linh Lỵ liền đồng ý, nâng chùy lên, bắt đầu di chuyển.

Bên ngoài bảo đồ, thân ảnh cô độc ngồi trên đám cười cười thỏa mãn, chuẩn bị đợt khảo sát tiếp theo…

Trong ba canh giờ sau đó, Lý Trường Thọ không ngừng gặp được những việc lạ lùng, hiếm thấy.

Có nữ đệ tử bị yêu thú làm cho hôn mê liền rơi xuống trong hồ nhỏ, toàn thân ướt đẫm.

Lại có hai đầu yêu thú chém giết lẫn nhau, trùng hợp là cả hai cùng lăn ra chết cách Lý Trường Thọ không xa, mà gần đó lại có mấy luyện khí sĩ đang đi đến…

Đa dạng, phong phú.

Lý Trường Thọ cũng không vì thế mà xuất thủ, hành vi từ trước đến nay vẫn theo nguyên tắc ‘không dính nhân quả’, tránh được liền tránh, nếu không tránh được thì khéo léo sử dụng ‘Pháp bảo người’ mới lấy được… ( Gia Cát Nô: Hùng Linh Lỵ ngon thế mà tác gọi là pháp bảo, hết sức giận!)

Chỉ có duy nhất một điểm hắn khác ngày thường. Ngày thường hắn không quan tâm đến những phiền toái của người khác. Nhưng ở bên trong bảo đồ, nếu hắn không mất gì thì hắn sẽ tiện tay giúp người ta, rồi nhanh chóng rời đi, làm việc tốt không lưu danh.

Nếu hắn biết có người đang thử hắn, chắc chắn trong lòng Lý Trường Thọ sẽ gửi cho người đó hai chữ ‘Nhàm chán’, nhưng ngoài mặt thì biểu hiện ra lúc nào mình cũng là ‘Người khiêm tốn’.

Lần khảo nghiệm này ngưng tụ trong đáy lòng Huyền Đô Đại Pháp Sư một chữ rất to —— Ổn

Huyền Đô Đại Pháp Sư đã hiểu.

Nhưng cảm giác rất mông lung, chỉ hiểu được chứ không nói thành lời được.

Lúc này, Huyền Đô Đại Pháp Sư đã rất hăng hái, xuất ra đòn sát thủ, bấm tay bắn một tia đạo vận vào bảo đồ.

Ở một chỗ bên trong bảo đồ, dưới lòng suối, Lý Trường Thọ đang từ từ thi triển thủy độn, trong lòng chợt xuất hiện cảm ngộ, dần dần ngưng tụ thành bốn chữ lớn:

[ Nhân ], [ Giáo], [ Dương], [Uy]

Lý Trường Thọ nhíu mày, ngay lập tức từ trong nước hiên thân, hướng lên bầu trời hành lễ.

Hắn vừa học được ‘Hồng Hoang Cầu Sinh Tiểu Kỹ Xảo’ từ Tiệt Giáo Thập Nhị Kim Tiên, liền bắt chước sử dụng với Thánh Nhân lão gia.

Không lẽ nhiệm vụ của mình khi đến đây là để "dương uy"?

Nhưng điều này… không phù hợp với giáo nghĩa Nhân Giáo…

Hẳn là... Đại Pháp Sư?
Phông nền:
Cỡ chữ:
A- 18 A+
Màn hình:
Canh chữ: