Chương 90

Translator: Lục Tịnh An

Ban đêm, một đám thủ vệ đang qua lại trong cung.

Ngang qua thư phòng, nhìn thấy một bóng người đang thập thò trong chỗ tối, liền tiến lên muốn truy hỏi, phát hiện là Thẩm Lưu Hưởng thì ngạc nhiên: "Thiếu quân đang làm gì vậy?"

Thẩm Lưu Hưởng ló đầu ra, nhìn về cửa phòng đóng chặt: "Không có chuyện gì, làm việc của ngươi đi, không cần lo cho ta."

Hắn để Chu Huyền Lan về phòng trước, tự mình thăm dò thực hư, trực giác mách bảo lần này không thể để đồ đệ chết thay cho sư phụ được, nếu không thật sự có khả năng người sẽ không còn luôn.

Sau khi các thủ vệ đi khỏi, Thẩm Lưu Hưởng hít nhẹ một hơi, chạy tới trước cửa rồi gõ cửa, "Đế phụ, con tới đón nguyên anh."

Cửa phòng mở ra, ánh sáng bên trong hắt lên người hắn, tiếng gào "xấu hổ, xấu hổ" truyền vào trong tai.

Thẩm Lưu Hưởng nhìn theo âm thanh, chính giữa bàn sách tinh mỹ rộng rãi, nguyên anh to bằng bàn tay mặc áo trắng đội kim quan, hông thắt đai lưng hoa văn phượng hoàng bằng tơ vàng, hai tay ôm thanh mực, đi tới đi lui quanh nghiên mực, vạt áo lay động theo động tác.

Trước bàn, Đế Vân Vũ ăn mặc y hệt đang cầm quyển trục, ánh mắt rủ xuống, nét mặt như có điều suy ngẫm, "Đây là giả, hai quyển trục còn lại ở yêu giới cách nhau rất gần."

Thẩm Lưu Hưởng lập tức thở phào, liếc nhìn nguyên anh nhỏ đang tự vui vẻ với y phục mới một cái, nói: "Lần trước ở Bát Hoang, chẳng lẽ người mang theo nó đã tới yêu đô?"

Đế Vân Vũ nói: "Quyển trục thật ghi chép nơi phong ấn, ở yêu đô, người đi tới Bát Hoang, chắc là dựa theo quyển trục giả, phát hiện không đúng lắm, bèn chuyển sang đi yêu đô."

Thẩm Lưu Hưởng lại gần nhìn, quyển trục giả có pháp thuật do Đế Vân Vũ thi triển, có thể cảm ứng được hai vị trí còn lại, quả thật là cách rất gần.

Nguyên anh ở bên cạnh thấy vậy, nhón chân lên, phát hiện hơi lùn nên không nhìn thấy, thở dài một hơi, ôm thanh mực tiếp tục mài, động tác rất thận trọng, sợ y phục bị dính vết mực.

Đế Vân Vũ giao quyển trục cho Thẩm Lưu Hưởng: "Cầm theo nó tới yêu đô."

Thẩm Lưu Hưởng gật đầu, nghĩ tới Từ Tinh Liên, bèn nói: "Tinh Liên vẫn luôn muốn tới yêu đô tham quan, tại sao đế phụ không cho nàng xuất cung?"

Đế Vân Vũ: "Thể chất của nó đặc thù, ra ngoài sẽ gặp nguy hiểm, nhất là yêu giới."

Biểu cảm Thẩm Lưu Hưởng hơi thay đổi: "Là thể chất nào?"

Nguyên tác rất ít nhắc tới Từ Tinh Liên, đã mất tích ở yêu giới, thời gian ngay trong khoảng Đế Vân Vũ vẫn lạc, Từ Tinh Thần phái rất nhiều người đi tìm, cuối cùng không có kết quả.

Đế Vân Vũ: "Không Linh thể."

Thẩm Lưu Hưởng ngây ra, đang muốn nói chưa từng nghe, thì đã nghe Đế Vân Vũ nói: "Ta đặt tên đó."

Thẩm Lưu Hưởng: "......" Xem ra không phải hắn có kiến thức hạn hẹp.

Đế Vân Vũ giải thích: "Nó bị mất tích ở yêu giới hồi nhỏ, sau khi được ta tìm về, trong cơ thể có một yêu thú sinh sống."

Thẩm Lưu Hưởng trừng to mắt, vành tai nguyên anh đang đi quanh nghiên mực hơi động, tuy nghe không hiểu, nhưng cũng phối hợp với Thẩm Lưu Hưởng mà cố gắng há to miệng, phát hiện tầm mắt Đế Vân Vũ ném tới, mới hậm hực thu lại biểu cảm kinh ngạc.

Đế Vân Vũ: "Con có biết thế gian có một tà thuật luyện hóa yêu thú không?"

Thẩm Lưu Hưởng lắc đầu, nghĩ tới khi ở thành Kỳ lân có không ít người xem Tố Bạch Triệt là Chu Yểm, chợt bừng tỉnh ngộ, phần lớn là hắn đã luyện hóa Chu Yểm cho mình dùng, chẳng qua, "Với cơ thể của phàm nhân thì sao có thể chịu nổi sức lực của yêu thú?"

"Nên mới là tà thuật, kẻ thành công rất ít, dù kế thừa thành công cũng sẽ gặp phải sự cắn trả của yêu thú…" Giọng điệu Đế Vân Vũ hơi trầm, "...Nhưng Tinh Liên sẽ không như vậy, cơ thể nó giống như một cái lồng thiên nhiên, có thể giam cầm yêu thú mà bản thân lại bình yên vô sự."

Thẩm Lưu Hưởng kinh ngạc, nói như vậy, nếu dùng Từ Tinh Liên để luyện hóa yêu thú mạnh mẽ, rồi khống chế nàng, tương đương với việc có thêm một sự trợ giúp lớn, "Là ai làm?"

Đế Vân Vũ nói: "Khi ta chạy tới thì những người đó đã đi mất rồi, không phát hiện ai, may mà yêu thú trong người nó không khó đối phó, ta mới có thể bảo vệ nó bình yên."

Thẩm Lưu Hưởng do dự trong chốc lát: "Tinh Liên không nhớ chuyện này, đế phụ nên nói với nàng, nếu không để lâu trong lòng nàng ít nhiều cũng sẽ có sự uất ức."

Đế Vân Vũ lại nói: "Cũng không phải chuyện tốt, muốn nó nhớ để làm gì?"

Thẩm Lưu Hưởng vừa định trả lời, thì bàn tay đặt trên bàn bị một bàn chân nhỏ đụng nhẹ, "Mài mực xong rồi, ừm, hơi mệt, muốn về nhà."

Nhà trong miệng hắn, chính là đan điền.

Đế Vân Vũ lấy thanh mực từ trong lòng nguyên anh ra, sờ đầu hắn, ngón tay thon dài khẽ đẩy người, đưa về đan điền Thẩm Lưu Hưởng, sau đó hỏi: "Hôm nay tu hành pháp thuật gì?"

Thẩm Lưu Hưởng: "Đẩu Chuyển Tinh Di."

Đế Vân Vũ tháo ngọc bội bên hông xuống, giơ tay lên đưa tới, Thẩm Lưu Hưởng nhận lấy theo bản năng, ngọc bội trong lòng bàn tay tỏa ra hơi nóng, chữ Đế khắc trên đó lóe lên ánh vàng vụn vặt, rất rực rỡ.

Trong khi Thẩm Lưu Hưởng đang cảm thán, thì nghe thấy Đế Vân Vũ nói: "Nếu đã như vậy, đổi với ta đi."

Thẩm Lưu Hưởng: "Hả?"

Hắn nào học được nhanh như vậy, đứng tại chỗ chần chừ trong chốc lát, căng da đầu mà vận linh lực thi pháp.

Trong phòng yên tĩnh hồi lâu.

Đế Vân Vũ im lặng, trong lòng cảm thấy đã qua một canh giờ mà còn chưa học được, có hơi ngốc.

Nếu là Từ Tinh Thần và Từ Tinh Liên, hắn chỉ muốn nhẹ giọng an ủi, nhưng đối diện với Thẩm Lưu Hưởng, không chỉ không muốn an ủi, mà thậm chí còn có ý nghĩ muốn đả kích mỉa mai.

Chẳng qua hắn đã khống chế được, mang theo suy nghĩ phải làm việc công bằng, đứng dậy lấy ngọc bội về, vỗ vai Thẩm Lưu Hưởng, "Tu hành không phải chuyện nhất thời, trở về nghỉ ngơi sớm đi, ngày mai đi yêu đô."

Hắn đi tới bậc cửa, đổi vị trí với người đứng cạnh bàn sách, biểu diễn một lần, "Có chút độ khó, nhất thời không học được cũng bình thường, đừng nản lòng."

Dứt lời, cửa cũng được đóng lại luôn.

Thẩm Lưu Hưởng ngây người, không ngờ Đế Vân Vũ sẽ lên tiếng an ủi, vừa định cảm động, thì nghe thấy một tiếng cười khẽ bay ra từ trong phòng, "Có chút độ khó? Ha."

Thẩm Lưu Hưởng: "......"

Hắn nghiến răng, đi về phía nơi ở, nửa đường rẽ sang chỗ Chu Huyền Lan, bên trong đang sáng đèn, không đợi hắn gõ cửa, cửa phòng đã mở ra rồi.

Chu Huyền Lan đang cầm ngọc giản thường dùng để trao đổi với đám người Ngao Nguyệt, nét mặt có vẻ khá nghiêm trọng, Thẩm Lưu Hưởng lập tức nói: "Đã xảy ra chuyện gì?"

Chu Huyền Lan đặt ngọc giản xuống: "Vừa nhận được tin tức, tông chủ Thanh Lăng hiện thân ở yêu đô, đã đấu pháp với Hoành Cửu Âm."

Nét mặt Thẩm Lưu Hưởng chợt thay đổi: "Sư huynh thế nào rồi?!"

Hoành Cửu Âm là lão yêu quái đã sống mấy trăm năm, dù Lăng Dạ có tu vi cao hơn nữa, cũng không thể nào dùng tu vi mấy chục năm ngắn ngủi để đối kháng được.

Lăng Dạ không phải người háo thắng, thích giết chóc, đột nhiên làm những chuyện kì lạ này, như gây phiền phức cho yêu vương, năm lần bảy lượt muốn dồn Chu Huyền Lan vào chỗ chết, những hành động này, Thẩm Lưu Hưởng suy nghĩ mãi vẫn không hiểu, nhưng nghe thấy tin tức này, vẫn lo lắng theo bản năng.

Chu Huyền Lan nói: "Bị thương, không biết tung tích."

Nói xong, y nhìn thấy nét mặt Thẩm Lưu Hưởng hơi căng thẳng, "Sư tôn không cần lo lắng quá, theo như Ngao Nguyệt nói, Hoành Cửu Âm cũng bị thương, không chiếm lợi được bao nhiêu trong tay Lăng Dạ."

Thẩm Lưu Hưởng thở phào nhẹ nhõm, liếc Chu Huyền Lan một cái, cúi đầu than thở: "Sư huynh muốn giết ngươi nhiều lần, ta như vậy……"

"Đây là chuyện giữa ta và Lăng tông chủ…" Chu Huyền Lan ngắt lời, nghiêm túc nói: "...Đệ tử vẫn muốn làm rõ lý do hắn khăng khăng phải giết ta."

Khi ở thành Kỳ Lân, y vội trở về Bát Hoang, là do Lăng Dạ phá hoại trắng trợn ở đó, cho rằng đối phương muốn ép mình ra ngoài, không ngờ về tới mới phát hiện, Lăng Dạ không hề nhằm vào y mà tới, ngược lại giống như đang tìm thứ gì đó, không tiếc bất cứ giá nào mà lật nghiêng trời đất.

Chẳng qua, những điều này không ảnh hưởng tới việc khi Lăng Dạ nhìn thấy y, liền lộ ra sát ý.

Thẩm Lưu Hưởng xoa trán, nghĩ là tới yêu đô tốt nhất có thể gặp Lăng Dạ một lần, hỏi rõ ràng, ngứa mắt đồ đệ hắn chỗ nào, mà cứ so đo với một con rồng như vậy.

Lần nói chuyện này, Thẩm Lưu Hưởng đã nói ra tâm tư vốn có rồi, trở về phòng, tắm rửa xong thì lên giường ngủ, nuôi dưỡng tinh thần.

……

Sáng hôm sau thức dậy, thu dọn đồ đạc chuẩn bị xuất phát.

Yêu đô khác với thành Kỳ Lân, ở yêu đô, Đế cung có địa bàn để chiêu cáo thiên hạ, bên trong không thiếu đế sư cùng với người đứng thứ hai của Đế cung tọa trấn, đã chuẩn bị tiếp đón đám người Thẩm Lưu Hưởng rất tốt.

Cộng thêm thời cơ vừa khéo, đúng lúc công chúa yêu tộc đại hôn, chỉ cần chuẩn bị lễ vật nhỏ, hai người hoàn toàn có thể xuất hiện một cách quang minh chính đại với thân phận thiếu quân Đế cung.

Trước khi bước vào truyền tống trận, Thẩm Lưu Hưởng nhìn sang Từ Tinh Liên đang miễn cưỡng cười với hắn, vừa định tiến lên, thì Từ Tinh Thần đã nhanh hơn một bước, tràn đầy đau lòng mà kéo muội muội tới bên cạnh khẽ an ủi, trong lúc đó không biết đã nói gì, khiến Từ Tinh Liên cười ra tiếng: "Vậy ta ở Đế cung đợi ca ca."

Ánh mắt Thẩm Lưu Hưởng chợt chuyển, đặt trên người Đế Vân Vũ đang chắp tay sau lưng, sắc mặt thản nhiên, sau đó hơi gật đầu, "Đi đi."

Ánh sáng của truyền tống trận chợt lóe lên, ba bóng người biến mất tại chỗ, rồi xuất hiện trong yêu đô.

Cảnh tượng trước mắt chợt thay đổi, có mấy người đứng trước truyền tống trận, thủ lĩnh Trương Hoài Vũ cung kính hành lễ, Thẩm Lưu Hưởng thấy là người quen cũ thường đi theo bên cạnh đế phụ, ra khỏi truyền tống trận thì cười khẽ: "Ta đi ra ngoài dạo một vòng trước."

Từ Tinh Thần hừ một tiếng: "Đưa quyển trục cho ta, ta đi tìm người."

Thẩm Lưu Hưởng đưa cho hắn: "Trong thời gian ngắn không gấp được, chi bằng làm quen với yêu đô một chút."

Từ Tinh Thần không nghe lời hắn, thề phải làm một con ong mật chăm chỉ, không muốn mất một giây phút nào để tìm quyển trục, Thẩm Lưu Hưởng thấy vậy thì không khuyên nữa, nháy mắt với Chu Huyền Lan, kéo người rời khỏi nơi ở.

Có điều khi đi tới cổng lớn, Chu Huyền Lan ngừng bước.

Y là cửu yêu vương, tất nhiên tùy tiện xuất hiện trong lãnh địa của Hoành Cửu Âm là không ổn, may mà Yêu Mạnh Nguyệt đại hôn, những yêu vương khác nể mặt đại yêu vương nên đều tự mang quà mừng tới yêu đô, Chu Huyền Lan lấy lí do này để xuất hiện một cách danh chính ngôn thuận.

Nhưng đầu tiên, phải mang theo quà mừng tới yêu quật của Hoành Cửu Âm trước, "Đệ tử tới yêu quật một chuyến, rồi gặp lại sư tôn sau."

Thẩm Lưu Hưởng quên mất vụ này, bèn lập tức khoát tay, "Đi đi, ta tự mình chơi."

Hai người tách nhau ra ở lối đi, Thẩm Lưu Hưởng đi về phía trước hai bước, bỗng bị một mùi thơm như đã từng quen trong không khí thu hút, hắn ngẩng đầu lên, nhìn thấy một người quen cũ, miệng đang ồn ào: "Trong thiên hạ nơi nào mà không có cỏ thơm, đừng để ý tới kẻ phụ tình kia nữa, ta dẫn ngươi đi quan quán nhỏ mua vui."

Nữ tử bên cạnh nàng, dung mạo rất đẹp, chỉ là độ cong của môi đỏ đang nhếch lên, tự dưng lộ ra ý tứ ngang ngược.

Nữ tử này vẫn chưa nói gì, người theo sát phía sau đã nói ngay: "Không được đâu công chúa, nếu đại yêu vương biết sẽ không vui đâu."

Yêu Mạnh Nguyệt bực bội nói: "Cút! Ông ấy còn đang bị thương đó, ngươi đi mách lẻo đi!"

Vừa dứt lời, nàng kéo Trầm Hương rời khỏi, nói với giọng ấm áp: "Ngươi với tam yêu vương mới tới, sao lại biết những nơi như vậy?"

Trầm Hương: "Biểu ca nói cho ta biết đó, Hùng Du không ở đây, hắn sợ ta làm mưa làm gió gây chuyện thị phi, chi bằng để ta tự tìm niềm vui."

Yêu Mạnh Nguyệt cười khẽ: "Nếu đã như vậy thì đi thôi, vừa hay ta đang giấu một người trong đó."

Trầm Hương ngạc nhiên: "Chẳng lẽ là người kia?"

Yêu Mạnh Nguyệt hừ một tiếng: "Là thế thân của hắn, dáng vẻ giống bảy tám phần, ta phải tốn khá nhiều công sức mới tìm được đó, định sai người thêm mắm dặm muối rồi truyền tin tức ra ngoài, kích thích người kia, nếu không hắn sẽ không tới tìm ta! Để mặc ta gả cho người khác!"

Trầm Hương: "Thật là một kế hay."

Yêu Mạnh Nguyệt: "Thường thôi."

Ở một nơi không xa sau lưng hai người, Thẩm Lưu Hưởng đổi vị trí, tìm một cửa tiệm, mua một con chim truyền tin bay nhanh nhất.

Thế thân cũng đã tới, hắn phải gửi đi lời nhắc nhở cho Thanh Lăng tông, tránh việc đối phương đang đi nửa đường, thì tức tới mức lộn trở về.

Phông nền:
Cỡ chữ:
A- 18 A+
Màn hình:
Canh chữ: