Chương 91

Translator: Lục Tịnh An

Vào giữa trưa, Thẩm Lưu Hưởng tìm được một tửu lâu.

Việc làm ăn của tửu lâu rất phát đạt, đông nghịt người, khi Thẩm Lưu Hưởng đi vào, vừa hay có chỗ trống, gọi một bàn đồ ăn, rót ly rượu, thong thả mà thưởng thức.

Trong quán ồn ào, đa số đều đang thảo luận chuyện thành thân của Yêu Mạnh Nguyệt, cùng với cuộc tranh đấu do tông chủ tiên môn Lăng Dạ gây ra hôm qua, là có ý gì.

Danh vọng của Hoành Cửu Âm ở yêu giới rất cao, chuyện Yêu Mạnh Nguyệt thành thân, nói là chuyện vui của cả yêu tộc cũng không quá, mấy ngày nay, những nhân vật có mặt mũi đều đã tới, các vị yêu vương thu hút sự chú ý của người khác nhất cũng đã lục tục chạy tới đây.

Trừ lục yêu vương Chu Yểm và Văn Nhân Tần nghe nói đã chết ra.

Nhưng có người tranh luận: "Lục yêu vương đã tới! Hôm đó ta nhìn thấy một người, chính là hơi thở của đại năng Chu Yểm!"

"Chắc là giả đó, lục yêu vương bế quan mấy năm, không có tin tức xuất quan…" Một người phản bác: "...Trái lại cửu yêu vương đã tới, buổi sáng có người nhìn thấy, vốn cho rằng Ngao Nguyệt đại nhân tới rồi, thì hắn sẽ không tới nữa."

"Cửu yêu vương à, chẳng qua mới xuất hiện mấy năm, nhưng rất lợi hại."

"Phải đó! Bát Hoang là nơi nào chứ, chiếm lĩnh nơi đó khó như lên trời, cũng chỉ có cửu yêu vương có thực lực này, chẳng qua nói đi cũng phải nói lại, rốt cuộc chân thân của cửu yêu vương là gì?"

Lần này, mọi người đều đồng thanh: "Không biết, nhưng không nghi ngờ gì, chắc chắn là đại yêu."

Khóe môi Thẩm Lưu Hưởng hơi cong lên, cầm đũa lên gắp đồ ăn bỏ vào miệng, tâm trạng vui vẻ.

Khen thêm nữa đi, hắn thích nghe người khác khen đồ đệ.

Nhưng không bao lâu sau, tâm trạng tốt đã không còn, hắn loáng thoáng cảm nhận được một tia kiếm khí, là Hiên Hoàng kiếm.

Thẩm Lưu Hưởng vứt chén đũa xuống, để mấy viên linh thạch trên bàn, nhảy xuống từ cửa sổ, tìm hướng có kiếm khí mà đi.

Chính giữa con đường, có không ít người đang tập trung, Từ Tinh Thần giơ tay lên, kiếm được rút ra một nửa, đứng phía trước một đám người cuồn cuộn, khuôn mặt tuấn tú cao quý tràn đầy sự xem thường, "Ta nhường đường cho ngươi? Buồn cười, ngươi là cái thá gì."

Người cầm đầu đối diện với hắn có khuôn mặt âm hiểm, có vài phần giống với Yêu Mạnh Nguyệt, chẳng qua miệng đang cười lạnh, so sánh với nàng thì càng ngang ngược hống hách hơn.

Con trai Hoành Cửu Âm, Hoành Phi Sâm.

Không đợi hắn nói gì, một đám người xung quanh đã nhỏ giọng thì thầm, thường ngày, không chỉ ở yêu đô, mà cả yêu giới này, Hoành Phi Sâm ỷ vào đại yêu vương, ai gặp cũng phải nhường nhịn ba phần, thanh niên đội ngọc quan tím trên đường này đang tìm chết.

"Thiếu chủ, đây là ai…" Mỹ nhân được Hoành Phi Sâm ôm trong lòng, phát ra tiếng cười trong trẻo, "...Vậy mà không nhận ra ngươi."

Hoành Phi Sâm thấy có người dám chống đối mệnh lệnh của hắn, mất hết mặt mũi trước mặt nhiều người, trên mặt lập tức lộ ra sát ý, "Nhìn cách ăn mặc của hắn, chắc là nhà giàu mới nổi nào đó, gần đây ở yêu đô hỗn tạp, đồ chó gì cũng có."

Từ Tinh Thần nổi giận: "Mắng ai đồ chó đó!"

"Mắng ngươi!" Hoành Phi Sâm đẩy mỹ nhân trong lòng ra, quay đầu ra hiệu cho tùy tùng, "Bắt hắn lại cho ta, chặt đứt chân, không dạy dỗ thì không biết yêu đô là địa bàn của ai."

Sắc mặt Từ Tinh Thần chợt thay đổi: "Ngươi chính là đại yêu vương?!"

Hoành Phi Sâm cười giễu: "Đó là phụ vương của ta, sợ rồi à? Quỳ xuống cầu xin ta, nói không chừng ta sẽ nổi lòng từ bi mà tha cho ngươi."

Từ Tinh Thần: "Ha ha, tiểu yêu man hoang."

Hoành Phi Sâm lập tức giận đỏ mắt: "Ngươi nói ai là tiểu yêu man hoang?"

"Ngươi…" Từ Tinh Thần nghĩ một lát, bổ sung thêm: "...Còn có phụ vương của ngươi."

Lần này, Từ Tinh Thần chọc thủng thiên đô rồi, không đợi Hoành Phi Sâm ra lệnh, tùy tùng phía sau đã đánh tới Từ Tinh Thần, Hoành Phi Sâm cũng không nén giận nổi, "Xé xác hắn thành trăm mảnh cho ta, rồi tra rõ thân phận đưa về quê nhà, ta muốn nhìn xem cha hắn là con chó từ đâu……"

Chưa nói hết lời, một viên đá vụn đã đập vào mặt hắn ngay tức khắc, mặt Hoành Phi Sâm lệch qua, mấy cái răng lẫn với máu tươi bay ra khỏi miệng.

Mọi người ở xung quanh kinh ngạc, bị dọa cho im bặt hết.

Ai? Gan lớn thật đó!

Trong lúc kinh ngạc, nhìn thấy có thêm một người bên cạnh Từ Tinh Thần, tóc đen mặt đẹp, quẳng đi mấy viên đá vụn trong bàn tay trắng nõn như ngọc, hơi nghiêng đầu, ung ung cong khóe môi.

"Chưa từng đọc sách sao, mấy trăm năm trước, yêu đô là nơi chim không thèm ỉa, nếu không phải đế quân đi ngang qua nghỉ lại một đêm, hấp dẫn linh khí từ bốn phương tám hướng tới, nơi này vốn có dáng vẻ gì thì vẫn là dáng vẻ đó, nói ngươi và phụ vương ngươi là tiểu yêu man hoang, có gì là không đúng?"

Hoành Phi Sâm đang ôm miệng với khuôn mặt dữ tợn, miệng đau tới mức toát mồ hôi lạnh.

Hắn nào đã từng chịu thiệt thòi cỡ này, răng bị đánh rớt mấy cái, một chân đạp trên người tùy tùng, trán nổi gân xanh, "Ngây ra đó làm gì, lên đi! Giết hai tên này cho ta!"

Nhưng một đám tùy tùng của hắn, không phải là đối thủ của hai tu sĩ Hóa Thần cảnh, trong phút chốc đều nằm hết ra đất.

Hoành Phi Sâm bị dọa hết hồn, không ngờ tu vi của hai người lại cao thâm như vậy, nhìn xung quanh thấy không còn ai nữa, hoang mang lùi về sau, thực lực hắn không yếu, nhưng không bằng người ta, cảm nhận được uy áp mạnh mẽ rơi trên người, sắc mặt khó coi tới cực điểm.

"Nơi này là yêu đô, ai dám đụng vào ta!"

Hoành Phi Sâm không tin thật sự có người sau khi biết thân phận hắn mà vẫn dám đụng vào hắn, nhưng đang ôm suy nghĩ này, giây tiếp theo đã bị người ta đá tới bức tường mà không hề nương tay, lăn ra sau phun một ngụm máu, hoảng hốt cuống cuồng.

Mắt thấy đòn tấn công nặng nề tiếp tục bổ vào mặt, lúc này, trước người hắn đột nhiên xuất hiện một bóng người cao lớn.

Sắc mặt Hoành Phi Sâm chợt mừng, đây là người có tu vi chỉ sau phụ thân hắn ở yêu đô, "Lâm thúc, mau giúp ta……"

Đùng——!

Người tới giơ bàn tay lên, một tiếng bạt tai giòn tan vang lên trên đường.

Máu tươi ở khóe miệng Hoành Phi Sâm càng nhiều hơn, mắt đỏ lên, khuôn mặt in dấu tay tràn đầy vẻ không thể tưởng tượng nổi, "Ngươi điên à! Lâm Độ! Ta phải nói cho phụ vương biết!!"

Đám người bên đường bị cảnh tượng trước mắt làm cho kinh sợ, Lâm Độ ở yêu đô dưới một người trên vạn người, ảnh hưởng rất lớn, bình thường cũng khá cung kính với Hoành Phi Sâm, không ngờ rằng hắn sẽ ra tay với thiếu chủ trước mặt mọi người.

Mọi người đều đồng loạt ngây ngẩn, ánh mắt rơi trên hai gương mặt xa lạ, dần im lặng, ý thức được sự khác lạ.

Lâm Độ không thèm đoái hoài tới sự ầm ĩ của Hoành Phi Sâm, xoay người tiến lên một bước, hành lễ với hai người phía trước, nói: "Tham kiến hai vị thiếu quân, thiếu chủ không có mắt nhìn, có điều mạo phạm, mong đừng trách tội."

Hoành Phi Sâm đột ngột trừng to mắt.

Thiếu quân? Bọn họ là huyết mạch của đế quân?!

Từ Tinh Thần nhìn sang Hoành Phi Sâm đang chấn động, hừ một tiếng, phất tay áo ra sau, "Hắn nói năng lỗ mãng, nên chịu trách phạt, nếu ngươi đã ra tay quyết đoán, chuyện này coi như xong, không được có lần sau."

Dứt lời, hắn nhìn sang Thẩm Lưu Hưởng bên cạnh, nhỏ giọng nói: "Ngươi cảm thấy thế nào?"

Thẩm Lưu Hưởng nói: "Chuyện này từ đệ mà ra, đệ làm chủ."

Từ Tinh Thần nhìn mặt Hoành Phi Sâm lúc xanh lúc đỏ, trong tay đang cầm hai cái răng chảy máu, chắc nhận dạy dỗ đủ rồi, nên không tiếp tục truy cứu nữa, cùng rời khỏi với Thẩm Lưu Hưởng.

Đợi sau khi hai người biến mất trong tầm mắt, đám người đang yên lặng lập tức sôi sục.

Đế cung chưa từng quan tâm chuyện trong ba giới, giờ phút quan trọng này, vậy mà hai vị thiếu quân lại tới, rõ ràng là tới chúc mừng, mọi người không ngờ đế quân lại cho đại yêu vương thể diện lớn như vậy, nhất thời có sự hưng phấn lạ thường.

"Đại yêu vương không hổ là người cùng thời với đế quân, xem ra đế quân rất xem trọng hắn đó!"

"Ta cho rằng chuẩn bị ít quà là được, không ngờ trực tiếp phái thiếu quân tới, đủ thấy sự coi trọng của đế quân rồi."

"Lúc nãy ta phát hiện hai người kia có phong thái hiên ngang, tuyệt đối không phải người phàm, vậy mà là con trai của đế quân, nghe nói một người trong đó mấy năm trước mới được nhận về Đế cung, sau này thì đặc sắc rồi."

Có người nói: "Có gì đặc sắc?"

Người bên cạnh vỗ tay: "Đương nhiên là hai huynh đệ tranh đấu sống còn vì vị trí đế quân rồi!"

Hai người rời đi hắt hơi cùng lúc, Từ Tinh Thần lấy khăn gấm ra lau, "Người tên Lâm Độ kia lại nhận ra chúng ta, hừ, thời gian tới cũng hay lắm, nếu không chắc chắn ta phải đập cho thiếu chủ của hắn kêu trời khóc đất."

Thẩm Lưu Hưởng mở quyển trục ra: "Chúng ta không cố ý ẩn giấu hành tung, bị phát hiện không có gì lạ, hơn nữa người đó đã tới từ sớm, ẩn núp ở chỗ tối mà nhìn đó."

Hắn nói xong, hơi nhíu mày, trên quyển trục thể hiện hai quyển trục còn lại ở cùng một chỗ, nhưng lúc ẩn lúc hiện, thỉnh thoảng có thể nhảy tới ngàn dặm, khiến người ta hoàn toàn không đoán được hành tung.

Từ Tinh Thần thấy vậy bèn nói: "Ta đuổi theo cả buổi sáng, nó lúc ở phía đông, lúc tới phía tây, hoàn toàn không đuổi kịp."

Thẩm Lưu Hưởng nhìn một lúc lâu, cân nhắc: "Xung quanh yêu đô có rất nhiều bí cảnh, nếu người này mang theo quyển trục nhảy vào trong đó, thì có thể hiểu được rồi."

Mấy trăm năm trước yêu đô là khu rừng hoang, với bí cảnh vô cùng kì quái nổi tiếng yêu giới, không phải nơi để ở lâu dài, mãi tới khi Đế Vân Vũ tới đó du lịch, mở ra địa bàn không lớn không nhỏ, sau đó rời đi, bị Cửu Hoành Âm lấy đi, mới dần dần trở thành yêu đô phồn hoa như ngày nay.

Bây giờ xung quanh yêu đô, bí cảnh vừa tồn tại nguy hiểm vừa tồn tại cơ duyên vẫn còn, có không ít yêu tu lựa chọn bước vào trong đó.

Từ Tinh Thần nói: "Nếu đã như vậy, ta phái người canh giữ bên ngoài bí cảnh."

"Quá nhiều bí cảnh, không canh được, người này không thể cứ ở mãi trong bí cảnh, chỉ cần ra ngoài liền có thể định được vị trí, chúng ta chú ý hành động mọi lúc, đợi hắn ra ngoài rồi hãy đi…" Thẩm Lưu Hưởng đưa quyển trục duy nhất cho Từ Tinh Thần, "...Đệ canh ban ngày, ta canh ban đêm."

Từ Tinh Thần nhận lấy, nhìn thấy Thẩm Lưu Hưởng xoay người muốn đi: "Đi đâu?"

"Mua thoại bản và đồ ăn vặt, chuẩn bị cho buổi tối…" Thẩm Lưu Hưởng vẫy tay đi mất, dạo một vòng trên đường, ném đồ mua được vào túi trữ vật, hai cây kẹo đường còn lại thì cầm trong tay, đang định trở về, thì phía trước đột nhiên truyền tới âm thanh náo loạn.

Thẩm Lưu Hưởng loáng thoáng nghe thấy mấy từ "yêu vương", "bí cảnh", cắn một miếng kẹo đường, rồi bước nhanh tới.

Tới rồi mới phát hiện, các yêu vương tập hợp, muốn cùng mở ra một bí cảnh lớn.

Các vương của yêu giới tụ tập là chuyện rầm rộ cỡ nào, không bao lâu sau, nơi này bị bao vây ba vòng trong ba vòng ngoài, các tòa nhà ven đường đều bị người vây xem chiếm lĩnh.

Nhìn từ xa, chỗ trống duy nhất có mấy bóng người đang đứng, biển người đen kịt xung quanh đang xao động.

Thẩm Lưu Hưởng ở vòng ngoài rìa nhất đang giơ cao kẹo đường, hoàn toàn không chen vào được, bên tai toàn là tiếng vang ầm ĩ, "Cửu yêu vương!", "Tam yêu vương!", "Tứ yêu vương!"......

Trong đó, được gọi tên nhiều nhất chính là Chu Huyền Lan và Hoa Tiễn, hai người có tướng mạo anh tuấn, thực lực số một số hai ở yêu giới, tuổi còn trẻ đã ngồi lên vị trí yêu vương, so với các yêu vương khác, rõ ràng được chúng yêu ưa thích và ngưỡng mộ hơn.

Chẳng qua so với Hoa Tiễn, tiếng gọi Chu Huyền Lan vẫn nhiều hơn một chút.

Danh tiếng giữ mình trong sạch của cửu yêu vương, sớm đã từ Bát Hoang truyền khắp yêu giới, tuy không xem là người khác loại của yêu tộc, nhưng kết hợp với điều kiện ưu việt của bản thân Chu Huyền Lan, rồi so sánh với các yêu vương khác, thì quả thật là mình ta một ngọn cờ, dòng dõi thanh lưu hoàn mỹ.

Thế là, ai ai cũng muốn làm cửu yêu hậu.

"Cửu yêu vương a a a!", "Nhìn ta! Nhìn ta đi cửu yêu vương!" Tiếng kêu bén nhọn cứ lặp đi lặp lại bên tai Thẩm Lưu Hưởng.

Hắn ở vòng ngoài cùng, rướn đau cả cổ vẫn không nhìn thấy bóng dáng Chu Huyền Lan đâu, chỉ có thể nhìn thấy trong tòa nhà cách các yêu vương gần nhất, một đám nữ yêu đứng ở lan can kích động mà vẫy khăn tay, "Tam yêu vương! Nhìn qua đây đi! Hắn nhìn qua rồi kìa a a a!", "Hu hu, cửu yêu vương cách xa quá, không thể tới gần sao!"

Thẩm Lưu Hưởng cắn nát một miếng kẹo đường, lộ ra ánh mắt hâm mộ, hận không thể xách một người ra rồi đứng lên đó, chẳng qua để không chọc tức mọi người, chỉ có thể đè nén tâm tư này xuống.

Tầm mắt hắn đảo quanh không trung phía trước, rơi trên một nóc nhà cao, nơi đó hiện không có ai.

Thẩm Lưu Hưởng nhìn chằm chằm vào một mảnh ngói, đổi vị trí với nó, lập tức mái nhà trống không có thêm một người, thu hết cảnh tượng bên dưới vào đáy mắt.

Hình như các yêu vương đang đợi ai đó, ngừng lại ở nơi này, nên lúc này là mối quan hệ minh tranh ám đấu, mỗi người tự nhập bọn, chiếm cứ một vùng rồi yên lặng mà chờ đợi.

Chu Huyền Lan mặc y phục đen, dáng người thon dài, ngọc quan màu đen buộc tóc gọn gàng, sóng mũi cao thẳng, khuôn mặt anh tuấn, lúc này mặt khá lạnh lùng, nhắm mắt làm ngơ với những tiếng kêu gào nhằm vào y.

Hoa Tiễn cách y tương đối gần, đôi mắt hoa đào chớp không ngừng, chia đều ân huệ với tiếng kêu la từ bốn phương tám hướng, làm cho một đám tiểu yêu mê muội kêu lên "a a".

Thẩm Lưu Hưởng cẩn thận đứng bên mái hiên, vẫy tay về phía dưới, thử thu hút sự chú ý của Chu Huyền Lan.

Chẳng qua đồ đệ còn chưa bị hấp dẫn, thì đám người đang chen chúc phía dưới đã phát hiện ra hắn trước, đám người như được đánh thức khỏi giấc mộng, nóc nhà rộng rãi vẫn chưa có ai chiếm kìa!

Thế là, mọi người lũ lượt kéo tới.

Thẩm Lưu Hưởng bị dọa tới mức sắc mặt chợt trắng bệch, trong phút chốc xung quanh đã đầy người, rất nhốn nháo, hắn đứng bên mái hiên, bị đám tiểu yêu nóng nảy đẩy tới đẩy lui.

Thẩm Lưu Hưởng giơ kẹo đường ăn chưa hết lên cao: "Đừng chen lấn, bình tĩnh đi! Bình tĩnh……"

Còn chưa nói hết, không biết cánh tay của ai đụng mạnh vào lưng hắn, Thẩm Lưu Hưởng lảo đảo, mảnh ngói vỡ nát, hụt chân liền rơi xuống dưới.

Động tĩnh náo nhiệt trên mái nhà, sớm đã thu hút ánh mắt xung quanh, bao gồm các yêu vương bên dưới.

Hoa Tiễn cách gần nhất, nhìn thấy rất rõ, nâng mắt lên bất thình lình nhìn thấy bóng người bên mái hiên, thấy đối phương bị chen lấn tới mức không còn đường để đi, khi lảo đảo sắp ngã, trong lòng chợt căng thẳng.

Đôi tay hơi giơ lên, nóng lòng muốn thử.

Làm gì có đạo lý mỹ nhân rơi xuống mà không đỡ, hắn cứu người, Chu Huyền Lan cũng không thể nói gì hắn chứ!

Hoa Tiễn ngẩng đầu nhìn chăm chú, may mà không khiến hắn thất vọng, quả nhiên Thẩm mỹ nhân ngã xuống rồi!

Hoa Tiễn đã có chuẩn bị từ sớm, ra tay chớp thời cơ với khí thế sét đánh, trong một vùng tiếng hô kinh ngạc, lướt lên không trung đón lấy Thẩm Lưu Hưởng từ trên trời rơi xuống.

Không ngờ rằng, ngón tay vừa chạm tới y phục đối phương, thì sau lưng đã truyền tới một lực đẩy, dường như bị người ta đạp mạnh một chân vậy.

Bịch——!

Hoa Tiễn bị đá cho đụng thẳng vào lan can đối diện, tiếng kêu bén nhọn gần trong gang tấc vang lên không dứt.

Mắt Hoa Tiễn nổ đom đóm, tai thì sắp bị chấn điếc luôn, choáng váng đáp xuống mặt đất, nâng mắt lên nhìn thấy Chu Huyền Lan đón lấy người trên không trung một cách vững vàng, bế ngang lên, miệng co rút cả buổi, không nhịn được mà mắng một câu: "Má——"

Mà lúc này, số người có tâm trạng giống hệt hắn không phải ít.

Đám người gọi cửu yêu vương không kiêng dè gì trước đó, đồng loạt im lặng ngay lập tức, sau đó là vô cùng tức giận.

"Ai vậy! Đây là ai! Tiểu nhân đê tiện, vậy mà chơi chiêu! Đặc biệt ngã từ trên lầu xuống!"

"Khốn kiếp, buông cửu yêu vương ra!"

"Hu hu, cửu yêu vương thật là vừa đẹp vừa lương thiện, người trong lòng có thể tránh ra không, ta đã chuẩn bị nhảy từ trên mái nhà xuống rồi!"

"A a a, cửu yêu vương mau vứt hắn xuống đất đi!"

……

Thẩm Lưu Hưởng ngã từ trên mái nhà xuống, quả thật là bị dọa hết hồn, khi trực tiếp được ôm vào lòng, được hơi thở quen thuộc bao bọc, tâm trạng căng thẳng mới dần bình ổn lại.

Đôi tay trắng nõn của hắn đang cầm kẹo đường, tầm mắt xuôi theo sườn mặt góc cạnh mà nhìn lên, đối diện với ánh mắt đang rủ thấp.

Đáy mắt Chu Huyền Lan lộ ra ý cười, môi mỏng khẽ cong lên: "Sao sư tôn lại tới đây?"

Âm thanh của y, trong phút chốc đã bị tiếng kêu gào bén nhọn che lấp mất, Thẩm Lưu Hưởng chỉ nghe được một chút, không cách nào trả lời, thế là nhìn lướt qua xung quanh.

Người vây xem quá nhiều, dưới ánh mắt của mọi người, được bế kiểu này ít nhiều gì cũng thấy hơi ngại.

Thẩm Lưu Hưởng ho khẽ một tiếng, định nhảy ra khỏi vòng tay của Chu Huyền Lan.

Lúc này, một cơn gió lướt qua mặt hắn, mang theo từng trận âm thanh đau lòng.

"Khốn kiếp! Xuống đi! Mau xuống đi!"

"Buông cửu yêu vương ra đi!"

"Ai mà gan lớn bằng trời vậy, không xem cửu yêu hậu ta ra gì phải không!"

"Buông cửu yêu vương ra, để ta a a a!"

Thẩm Lưu Hưởng: "......"

Hắn im lặng trong phút chốc, tay giơ cao kẹo đường ôm cổ Chu Huyền Lan, tóc đen khẽ rủ xuống, khuôn mặt tuấn mỹ vùi vào hõm cổ của đồ đệ một cách tự nhiên.

Của hắn! Của hắn!

Không được cướp!

Phông nền:
Cỡ chữ:
A- 18 A+
Màn hình:
Canh chữ: