Tác giả
Đang Cập Nhật
  • Tham Cung Phuong Duy Xuan Tuy Phe Phi - Phoi Phi Van Van
  • Khong Muon Lam Quan Co Cua Vuong Gia Khi Phi Tai Nan Cau - Phoi Phi Van Van

    Không Muốn Làm Quân Cờ Của Vương Gia: Khí Phi Tái Nan Cầu

    Phôi Phi Vãn Vãn

    Phải làm một quân cờ cho người ta tranh quyền đoạt lợi, ta đương nhiên là không muốn. Cho nên, không muốn cho Hoàng Hậu được đắc ý, ta cự tuyệt làm một Thất Hoàng Tử Phi vạn người mong muốn. Nhưng chính là dù có đi một vòng lớn, thì đến cuối cùng vẫn được gả cho một nam nhân của hoàng gia. Đêm tân hôn, tay hắn chậm rãi mơn trớn da mặt ta, cúi đầu khẽ cười “Bổn vương sẽ cho ngươi thân phận tôn quý nhất, cũng sẽ cho ngươi cuộc sống ti tiện nhất!” “Hận sao? Vậy hãy dựa vào phần hận ý này mà sống”. Nửa tháng sau, có một vị tướng quân tới cửa, nhìn trúng ta. Hắn không nói hai lời, chắp tay dâng ta cho người khác: “Nếu tướng quân thích, vậy liền giữ lấy đi”. Cho đến bây giờ ta biết rõ, ta đối với hẳn, chẳng qua chỉ là một món đồ. Giữ lại cũng vô dụng, bỏ đi cũng chẳng đáng lưu tâm …

  • Khong Lam Quan Co Cua Vuong Gia Bo Phi Lai Kho Cau - Phoi Phi Van Van

    Không Làm Quân Cờ Của Vương Gia: Bỏ Phi Lại Khó Cầu

    Phôi Phi Vãn Vãn

    Truyện Không Làm Quân Cờ Của Vương Gia: Bỏ Phi Lại Khó Cầu la một truyện mới của tác giả Phôi Phi Vãn Vãn là một truyện mới được giới thiệu với bạn đọc trên trang đọc truyện online. Một câu chuyện với nhiều tình huống thú vị, yêu thương lần cả giận hờn, buồn đau, có thêm yếu tố truyện xuyên không tăng thêm tính hấp dẫn bên cạnh những tác phẩm khác của tác giả như: Đế Hoàng Phi, Từ Thứ Nữ Đến Hoàng Hậu Phi Tử Bất Thiện Phải làm quân cờ để tranh quyền đoạt lợi, đó là điều mà ta không hề muốn. Cho nên, ta không đồng ý với ý kiến của hoàng hậu, cự tuyệt làm phi của Thất hoàng tử, một thân phận ai cũng mong muốn có được. Nhưng mà dù cho có đi một vòng lớn, quanh đi quẩn lại, thì ta vẫn phải gả cho nam tử hoàng gia. Đêm tân hôn, tay hắn chậm rãi mơn trớn trên mặt ta, thì thầm cười: “Bổn vương sẽ cho ngươi thân phận tôn quý nhất, cho ngươi trải qua cuộc sống tì tiện nhất!” “Hận sao? Vậy dựa vào phần hận ý này, mà sống.” Nửa tháng sau, một vị tướng quân tới cửa, nhìn trúng ta. Hắn không nói hai lời, liền chắp tay đem ta dâng cho người: “Nếu tướng quân thích thì cứ mang đi.” Đến tận bây giờ ta mới biết, ta gả cho hắn, bất quá cũng chỉ là một món hàng vô dụng, bị bỏ rơi như một thứ không có giá trị.... Một truyện ngôn tình đầy sức hút, là truyện tình vượt qua thời gian và không gian, liệu đến cuối cùng có một cái kết hoàn mỹ không ???

1