Chương 6

Đại Mộ Vũ cũng không quan tâm đến sự khác thường này, biểu hiện của đứa bé này có lẽ liên quan đến Hứa Mặc.

Lặng lẽ nhìn y quán này, trên kệ thuốcđều là những tên những loại dược lieuj mà Đại Mộ Vũ đã quen thuộc, còn có một vài vị thuốc rất quý báu, có thể thấy được y thuật của y quán này rất tốt.

Trong lúc Đại Mộ Vũ đang nhìn tủ thuốc, một nam nhân ở ngoài cửa mang theo hai thị vệ tiến vào, thứ đầu tiên đạp vào mắt cô chính là chiếc áo chuàng của hắn, mặc dù nhìn thì rất bình thường, nhưng nếu như để ý kĩ vẫn có thể phát hiện ra ở dưới góc của vạt áo có thêu hoa ,hơn nữa còn được thêu bằng tay vô cùng tỉ mỉ, Đại Mộ Vũ không nhịn được mà nhìn lâu hơn một chút.

Nam nhân kia nhìn thấy cô, trong lòng rất kinh ngạc, đây không phải là cô nương lần trước bị rơi xuống vách núi đó sao, không những không chết mà còn xuất hiện ở y quán, nhưng nam nhân cũng không nghĩ quá nhiều, trực tiếp đi vào bên trong.

Đại Mộ Vũ lúc này mới chú ý đến, một thị vệ ở phía sau nam nhân kia bị thương rồi, hơn nữa vết thương cũng không nhẹ, nếu không phải là thị vệ bên cạnh đang đỡ hắn, hắn sớm đã ngã xuống rồi.

Y phục ở trước ngực rách nát, để lộ ra một chút máu và thịt, nếu không phải là hắn mặc y phục đen, sợ là sớm đã dọa chết người đi trên đường rồi.

“ Cứu hắn”. chỉ nghe thấy nam nhân bên trong kia lạnh lùng mở miệng. Đứa bé kia và một vị đại phu giầ nhìn thấy nam nhân máu đang chảy không ngừng, rất nhanh dẫn hắn vào bên trong.

Nam nhân kia bèn đứng chờ bên ngoài cửa, sắc mặt có chút trắng bệch, không nói câu nào nhìn cửa phòng bệnh, Đại Mộ Vũ cảm thấy không khí này có chút bế tắc, cũng bất giác mà cẩn thận hơn.

Một lúc sau, vị đại phu già bước ra, cung kính nói với hắn” công tuer, vị công tử bên trong kia mất máu quá nhiều, cầm được rồi lại chảy, lão phu cũng thật sự hết cách.”

Đại Mộ Vũ ngay lập tức để ý đến, nếu như không lập tức khâu lại vết thương, thì không lâu nữa bệnh nhân sẽ chết.

“ vậy sao đạo phu không thử khâu lại vết thương?” Đại MỘ Vũ nói.

Mọi người đều nhìn về phía nữ nhân vừa nói, Hứa Mặc cũng không hiểu, chỉ coi đó là một biện pháp hoang đường của Đại Mộ Vũ.

“ Cô nương, từ xưa đến nay có Hoa Đà đề xướng việc mở đầu người, nhưng, việc khâu lại này...thứ cho lão phu nói thẳng, thế gian này sợ là không có ai có thể làm được việc khâu lại vết thương này mà sống được cả.”Đại phu không nhẫn lại nói, trong lòng đối với cách nghĩ của cô gái này hoàn toàn không đồng ý.

“ Cô nương, đây không phải trò đùa, xin cô nương chú ý lời nói, cũng là tôn trọng người bệnh.” Cô bé kia lạnh nhạt nói.

“ thế gian này không ai làm được? Ông đã từng thử hay chưa, sợ là y thuaath của ngài không ổn rồi” Đại Mộ Vũ cũng cười lạnh mà đáp lại.

Nam nhân nhìn Đại Mộ Vũ, người con gái này thật sự là cô nương ở chùa Tương Quốc đó sao, tâm tư tinh tế như vậy, hơn nữa bộ dạng đã có tính toán này của cô, cùng với sự tự tin nữa thật sự rất đáng yêu.

“ Vậy cô làm đi, chữa khỏi sẽ trọng thưởng.” Nam nhân nói, đồng thời tặng thêm Đại Mộ Vũ một câu” chữa không khỏi, cô tự hiểu đi.”

Đại Mộ Vũ cảm thấy cô như đang tự bán mình vậy, nhưng nếu không nói thì tên thị vệ nằm trong kia thực sự sẽ vì mất quá nhiều máu mà chết mất, như vậy có xứng đáng với y thuật của mình hay không.

“ Được, nhưng phải nhớ phần thưởng của ngươi.” Đại Mộ Vũ cười cười, gài tôi? Quên đi!

Hứa Mặc chỉ là có chút kinh ngạc, hắn không hề biết Đại Mộ Vũ biết y thuật, nhưng đã đồng ý với người ta rồi thì không thể thoái thác được. Vậy là lại nói” Cô nương, tôi cùng cô cùng làm.”

Đại Mộ Vũ” cùng được”

Lão đại phu” cô nương, lão phu nhắc nhở cô một câu, Hứa công tử đây quả thực biết y thuật, nhưng người bệnh bên trong đã rất khó để giữ lại mạng sống rồi, cô nương hà tất phải lấy đá đập chân mình như thế?

Cô bé kia nói” đúng vậy, đến lúc đó đừng liên lụy đến Hứa ca ca.”

Đại Mộ Vũ đối mặt với những lời hoài nghi này chỉ cười cười, bản thân cô cũng không phải tinh thông những y thuật này lắm, nhưng cũng chưa đến mức độ không thể cứu người, nếu như những lời như vậy, Diêm Vương cũng không cần phải vội với nàng.

“ Ta cũng chỉ là sẽ cố hết sức mà thôi, công tử xin người mời những người khác đi ra ngoài, đừng quấy rầy tôi trị bệnh cho vị công tử trong này.” Đại Mộ Vũ nói với nam nhân kia.

Nam nhân nhìn thị vệ bên cạnh, thị vệ lập tức hiểu ý của hắn, giơ thanh kiếm dài sắc lên, bày ra bộ dạng như gặp Phật.

Trưởng quầy cùng với đứa bé kia cũng không nói gì nữa, dù gì cũng slaf Đại Mộ Vũ tự làm khổ mình, chỉ là bị người ta lấy kiếm ngăn lại trong lòng có chút khó chịu nhưng lại không dám nói ra.

Đại Mộ Vũ lập tức đi vào trong, nam nhân cũng theo vào, Hứa Mặc bất lực lắc đầu, sợ Đại Mộ Vũ làm ra chuyện gì không tốt, chỉ có thể cũng theo vào trong.

Đại Mộ Vũ không nói laowif nào, cé rách áo của tên thị vệ, thị vệ khẽ cau mày, không biết người phụ nữ này từ đâu ra, nhưng nhìn thấy chủ tử cũng ở đây, nên thiết nghĩ chắc là người có thể cứu mình.

Nếu như alf người ngoài nhìn vào sẽ cảm thấy động tác vừa rồi rất thô bạo, nhưng Đại Mộ Vũ biết, nếu xé càng chậm sẽ càng làm lỡ thời gian, dù gì cũng mất nhieuf máu như vậy rồi, bây giờ thời gian chính là sinh mệnh.

Nam nhân đứng bên cạnh và Hứa Mặc cũng bị hành động của Đại Mộ Vũ làm cho kinh ngạc, nhưng cũng ngầm hiểu được mà không lên tiếng, lúc trị bệnh rất kiêng kị nói những lời làm rối loạn tinh thần người khác.

“ giúp tôi chuẩn bị một chậu nước ấm, còn có rượu mạnh, phải là loại mạnh nhất, cả kim khâu nữa, nhanh lên!” Đại Mộ Vũ nhìn thấy sắc mặt của thị vệ trắng bệch, một khắc cũng không được chậm trễ.

Hứa Mặc nhanh chóng chạy ra ngoài nói Lão đại phu chuẩn bị, Đại Mộ Vũ lúc này cầm lên kim châm của lão đại phu nhắm chuẩn huyệt bị, không do dự mà châm xuống.

Không lâu sau đứa bé lấy cồn cùng với kim đến, nói với cô nước nóng vẫn đang đun, Đại Mộ Vũ cũng không quan tâm được nhiều như vậy, lấy cồn đổ lên khăn bông, chầm chậm xoa lên vết thương còn đang chảy máu , khăn lông cũng rất nhanh nhuốn đầy màu máu.

Đại Mộ Vũ lấy chiếc kim thêu hoa bên cạnh nhúng vào cồn để khử khuẩn, hít sâu vào một hơi, liền cắm vào vết thương bắt đầu khâu lại.

Hứa Mặc đột nhiên nhận ra trên người con gái này có rất nhiều bí mật, ví dụ như sau khi rơi xuống vách núi toàn thân bị thương nặng nhưng vẫn sống, lại như, y thuật khiến người khác kinh ngạc này.

Mà nam nhân đứng ở một bên kia cũng có suy nghĩ như vậy, nếu như Đại Mộ Vũ thành người của mình, chawcs chắn sẽ trở thành một trợ thủ đắc lực, nhưng, người phụ nữ này có quá nhiều bí mật, bản thân cũng không thể không đề phòng.

Thời gian trôi qua không ngừng lại, mà thần chết cũng sẽ không hạ thủ lưu tình, việc mà Đại Mộ Vũ nên làm đó là cướp người từ tay thần chét quay lại, bởi vì mãi mãi ghi nhớ lời dặn của ông nội, người hành y phải có đạo đức nghề y.

Cô bé kia mang nước nóng lên cho Đại Mộ Vũ, nhìn tháy người phụ nữ này quả thật đang khâu lại, trong lòng cũng tự nhiên có chút bái phục, bản thân không phải xem thường cô ấy, chỉ là A tỷ thích Mặc cac ca, lúc nhìn thấy cô ấy đến cùng Mặc ca ca, trái tim mình có chút thiên vị cho A tỷ.

Đại Mộ Vũ đã khâu xong, thắt nút cuối cùng, lại dùng nuowcsnongs chầm chậm lau đi vết máu trên người thị vệ, nước trong thau cũng đã biến thành màu đỏ của máu, thị vệ không kêu đau, cứ như người bị thương không phải hắn vậy.

“ Thơi gian này, không được vận động, kiêng ăn cay, còn có không được làm phiền hắn nghỉ ngơi, đến lúc được cắt chỉ có thể tự mình làm”. Đại Mộ Vũ ngẩng đầu dặn dò nam nhân kia.

“ Đa tạ cô nương cứu mạng, có chuyện gì tôi có thể giúp được cô nương cứ nói,” nam nhân cảm ơn cô.

“ không cần đâu, các người tin tưởng ta là đủ.” Đại Mộ Vũ không cần suy nghĩ nói.

“ Vậy cô nương sau này cần giúp gì có thể đến tìm ta.” Nam nhân nói.

“ Tôi muốn biết tôi là ai?” Đại Mộ Vũ nhớ ra bản thân mình không biết nhà của nguyên chủ ở đâu, nam nhân này quan hệ giao lưu rát rộng, hỏi hắn có thể có được đáp án.

Nam nhân khé chau mày, nói” nếu như tôi không nhớ nhầm thì cô nương tên là Đại Mộ Vũ, mấy ngày trước bị rơi xuống vách núi mà mất tích, Mộ Dung gia có tiếng ở Giang Nam đang tìm cô đó.

“ Ngươi biết ta?” Đại Mộ Vũ kinh ngạc, hóa ra nam nhân này quen biết mình, bản thân mình lại không biết điều này.

“ ngày hôm đó ở chùa Tương Quốc, tôi từng gặp qua cô, sau đó những gì liên quan đến thân thế gia cảnh của cô tôi đều biết.”

“ vậy cảm tạ công tử đã nói ra, chỉ là không biết công tử quý danh là gì?” Đại Mộ Vũ thẳng thắn hỏi.

“ Lăng Ngạo Hàm.”

“Hóa ra là Lăng công tử, hân hạnh, hân hạnh.” Đại Mộ Vũ ân cần nói.

Phông nền:
Cỡ chữ:
A- 18 A+
Màn hình:
Canh chữ: