Chương 7

Nghe đến ba chữ Lăng Ngạo Hàm, Hứa Mặc và cô bé bốc thuốc kia đều kinh ngạc, đây không phải là thế tử của Vương phủ Dung Bắc sao? Vậy à lại đến Giang Nam.

Thật ra, nói đến Dung Bắc hoa phủ này thực ra cũng rất có thực lực, trấn thủ biên cương ở Tây Bắc, lại nắm một nửa binh quyền, Dung Bắc Vương gia vì thiên nguyên quốc lập nên chiến công lừng lẫy, Dung Bắc Vương phi là nữ nhân Tây Vực, tính tình mạnh mẽ.

Nhưng càng thần kì đó là, mối quan hệ của hai người luôn rất tốt, trong phủ cũng không có thê thiếp, chỉ có một người con trai duy nhất là Lăng Ngạo Hàm, hiện tại đôi vợ chồng hạnh phúc này đang sống ở Tây Bắc.

“ Tham kiến thế tử gia, lúc nãy tôi thất lễ rồi, mong thế tử gia lượng thứ.” Hứa Mặc nhận thức được nói.

Đại Mộ Vũ cũng kinh ngạc, quý tộc ở thời cổ đại nhiều thật, ra cửa là có thể gặp phải.

“ Không cần đa lễ.” Lăng Ngạo Hàm đáp.

Lão đại phu nghe thấy cuộc hội thoại bên trong, nhanh chóng mang theo vẻ mặt tươi cười bước vào.

“ Hóa ra quý công tử là thế tử gia, nhìn khí chất cao quý trên người ngài liền biết ngài thân thế bất phàm, thế tử gia hay là ở lại đây vài ngày, cũng tiện cho việc dưỡng thương của công tử đây.”

“Ừm.” Lăng Ngạo Hàm gật đầu.

Đại Mộ Vũ cảm thấy có lúc vị thái tử này cũng rất nhẫn nại, có lúc lại cảm thấy hắn có chút lạnh lùng, khiến người ta nhìn không thấu.

“ Cô trông trừng hắn.” Lăng Ngạo Hàm nói với Đại Mộ Vũ.

Đại Mộ Vũ trong chớp mắt cảm thấy trên đầu mình bay đầy quạ đen, mình còn phải về nhà mà, đúng rồi, muốn về nhà cũng cần phải có một lý do quang minh chính đại mới phải, nếu không thì chưa bước được vào cổng đã bị người ta đuổi ra rồi. Vị thế tử trước mắt này quyền cao chức trọng, nếu như....

Trong mắt Đại Mộ Vũ xẹt qua sự tính toán, không có cách nào khác đành mở miệng nói” muốn tôi ở lại chăm sóc hắn cũng được, có điều nhưng trước tiên ngươi phải đòng ý với ta một điều kiện.”

“nói”

“ sau khi hắn khỏi rồi, ngươi đưa ta về nhà.”

“Được”

Mọi người đều bị đoạn hội thoại của hai người làm kinh động, nữ nhân này cũng quá tự tin rồi, lại dám yêu cầu thế tử đưa về nhà, thế tử gia này như vậy mà lại đồng ý rồi...

Có phiền phúcư đến đâu cũng không được đùa như vậy, Đại Mộ Vũ không biết nên nhìn mọi người vẫn đang chìm trong dòng suy nghĩ kia, không nhẫn nại xua xua tay, tỏ ý ở đây có vấn đề gì.

Lăng Ngạo Hàm nhìn nữ tử này, lúc tính toán cũng rất thú vị.

Thực ra Đại Mộ Vũ cũng không được coi là người có tâm tư tinh tế cho lắm, kiếp trước một sư tỷ của cô mới gọi là giỏi, chỉ càn một biến động nhỏ cũng không thể qua nổi mắt chị ấy, Đại Mộ Vũ đi theo chị ấy nên mới từ từ học được cách không bị người khác lừa dối.

Tiếc rằng, việc như xuyên không này, tuyệt đối là ông trời đang hãm hại cô.

Hứa Mặc đứng ở một bên không nói nhiều, hắn cảm thấy vị thế tử này giống như biết mình vậy, quả nhiên là một công tử có suy nghĩ tinh tế.

Năm đó lúc bản thân vẫn còn nhỏ tuổi, đã từng cùng sư phụ đến Dung Bắc Vương Phủ, sư phụ cũng từng dạy hắn kiếm thuật, còn rất thích hắn, chỉ là không biết hắn liệu có nhớ mình hay không.

Lăng Ngạo Hàm nhìn qua thị vệ Trường Phong đang nghỉ ngơi, thị vệ này từ nhỏ đã đi theo hắn , lần này dò xét tin tức không ngờ lại bị trọng thương, có thể thấy võ công của đối phương vô cùng cao cường.

Ánh mắt Lăng Ngạo Hàm lạnh hơn, không nói lời nào, dưới ánh nhìn của mọi người rời khỏi đó, chỉ để lại bóng lưng cao ngạo.

“ Thế tử gia đi thong thả.” Lão đại phu vộ vàng nói, đpá lại lời của ông dường như chỉ là một khoảng không tĩnh lặng.

“Đại phu, ông suýt chút nữa làm công tử bên trong kia mất mạng đó, y quán này của ông cần phải để tâm hơn.” Đạu Mộ Vũ khẽ nói.

“ Cô nương, lúc nãy lão phu có mắt mà không tròng, mong cô nương rộng lượng không chấp, tôi liền đi chuẩn bị phòng nghỉ cho cô nương để tiện chăn sóc vị công tử kia.” Lão đại phu ngượng ngùng nói.

“ Vậy thì đa tạ đại phu.” Đại Mộ Vũ cũng không tính toán với ông ấy những thứ này nữa, không thể trong chốc lát mà tỏ ra đắc tội với người khác mới phải.

Hứa Mặc nhìn Đại Mộ Vũ ở lại, cũng cùng cô ở lại.

“Mặc ca ca, huynh có thể đi thăm A Tỷ , A Tỷ nhớ huynh lắm đó.” Cô bé cẩn thận nghiêm túc nói.

“ Để hôm khác đi, còn phải chăm sóc vị công tử kia nữa mà,” Hứa Mặc khó xử nói.

Tâm trạng của cậu bé có chút mất mát, hắn cảm thấy Hứa Mặc ca ca không đi thăm A Tỷ là bởi vì Đại Mộ Vũ nữ tử đột nhiên xuất hiện kia, có điều nữ tử này mất trí nhớ rồi, nhưng lại có y thuật cao minh như vậy có giống với người bị mất trí nhớ hay không?

Rõ ràng là giả vờ mất trí, muốn mượn có hội ở lại bên cạnh Mặc ca ca, không sai, đúng là như vậy. Đứa trẻ giống như phát hiện ra suy nghĩ đen tối của nữu tử kia vậy, ném cho Đại Mộ Vũ một ánh mắt như nói là “ tôi hiểu” vậy.

Đại Mộ Vũ bắt đầu không hiểu , nhưng cậu bé bốc thuốc cổ quái này vừa nói đến A Tỷ của hăn, cô liền biets, chị của cậu bé này chắc chắn có quan hệ với Hứa Mặc.

Lại nhìn đến bộ dạng khước từ của Hứa Mặc, có thể là Hứa Mặc vốn không thích người con gái kia.

Đại Mộ Vũ cùng lão đại phu đi vào căn phòng đã được chuẩn bị kia, lão đại phu này cũng khá thức thời đó.

“ Cô nương, đây là căn phòng tốt nhất của y quán, cô có việc gì cần dặn dò có thể gọi tôi bất cứ lúc nào, tôi sẽ chuẩn bị giúp cô.”

“Không cần đâu, ông đi ra ngoài đi.”

“ đợi đã, tôi cần một ít thuốc ở tiệm của ông.”

“ cô nương cứ nói, tôi đi chuẩn bị giúp cô.”

“ ông nói cho tôi biết phòng thuốc ở đâu là được, tôi tự đi tìm.”

“” vậy thì phòng thuốc ở dưới lầu, rẽ phía bên phải, cô nương cũng có thể hỏi dược đồng của tôi, tôi sẽ dặn ậu ấy.” Lão đại phu nhanh chomngs lấy ra chìa khóa, khách sáo đưa cho Đại Mộ Vũ.

Đại Mộ Vũ không do dự nhận lấy, bảo đại phu quay về.

Lão đại phu cũng rất sợ lại đắc tội với nữ tử này, dù gì thế tử gia đối với cô ấy rất đặc biệt, y quán này của bản thân là từu đời các cụ truyền lại, không thể hủy hoại dưới tay của bản thân được.

Hơn nữa nữ tử đó cũng không phải alf khó hầu hại, nhưng thật sự là bản thân có mắt không thấy thái sơn. Lão đại phu chớp mắt cảm thấy có chút xấu hổ...

Đi xuống dưới lầu dặn dò dược đồng” Vân Tiêu, mấy ngày này tiếp đãi thật tốt cô nương ở bên trên kia nhé, cô ấy cần gì thì hãy chuẩn bị cho cô ấy,”

Dược đồng kinh ngạc với lời dặn của sư phụ, nhưng lời dặn của sư phụ bản thân tuyệt đói không được làm trái.

“Vâng, sư phụ cứ yên tâm.”

“Ừ.”

Dược đồng rất kính trọng vị lão đại phu này, bản thân từ nhỏ cùng A Tỷ sống nương tựa vào nhau, có bữa này không có bữa sau, gặp được sư phụ, sư phụ thấy cậu đáng thương, vậy alf nhận cậu làm đồ đệ.

A Tỷ rất vui, lại dặn dò hắn nhất định phải theo sư phụ học nghề y đàng hoàng, tương lai cũng có thể báo đáp đại ân của sư phụ.

Đại Mộ Vũ không hề biết những điều này, cầm chìa kháo xuống lầu, lúc bước vào, phát hiện bên trong còn có một khoảng sân không lớn lắm.

Mootjh chiếc bàn ddax được đặt giữa đình nghỉ chân trong sân, mà Hứa Mặc đáng phơi thuốc ở đó.

“Hứa Mặc, tôi giúp huynh nhé” Đại Mộ Vũ nói.

Hứa Mặc nhìn thấy Đại Mộ Vũ đột nhiên xuất hiện, cảm thấy bản thân dường như nhìn không thấu cô. Đặc biệt là lúc thế tử bảo cô ở lại chăm sóc người bệnh, bản thân ở trong lòng có một loại cảm giác bài trừ.

“ Không cần, tôi lật một chút là xong, cô cứ ngồi đi.” Hứa Mặc nói.

Đại Mộ Vũ nhìn thấy căn phòng bên phải, thiết nghĩ chắc đây là phòng thuốc rồi.

Bước về phía trước, mở khóa ra, vừa mở cửa, mùi thuốc bên trong làm tâm tình Đại Mộ Vũ tốt lên rất nhiều.

Bản thân từ nhỏ đã thích dược thảo, cũng thường xuyên cùng ông nội lên núi hái thuốc, lúc chạng vạng đeo trên vai gùi đầy thuốc vui vẻ trở về nhà.

Nghĩ đến đây, không nhịn được có chút nhớ ông nội, không biết ông ở một mình có thấy cô đơn không, cho dù ông có nhớ mình hay không, bản thân vẫn rất nhớ ông.

Tâm trạng vốn dĩ là vui vẻ, bây giờ lại biến thành buồn chán, không biết bản thân còn có thể trở về hay không.

Nếu như không thể, bản thân ở một thế giới xa lại như vậy chắc là cô đơn chết mất.

Phông nền:
Cỡ chữ:
A- 18 A+
Màn hình:
Canh chữ: